LA BÀN LÃNG MẠN MÙA HÈ – 36

Chúng ta đều đang lao về phương hướng của riêng mình.

Hóa ra một nụ hôn có thể kéo dài lâu đến thế.

Hạ Uý đặt hai tay lên ngực Cố Vũ Tranh, lưng cô áp sát vào tường. Giây phút này đây, dường như con người anh trở nên rất keo kiệt, không cho cô thêm dù chỉ một chút tự do, nói là giam cầm cũng không quá đáng. Như con cá nước ngọt lạc vào biển cả, Hạ Uý khao khát từng chút oxy một, cô hơi nghiêng người tìm cách lấy hơi nhưng khi ánh mắt lại chạm vào mắt Cố Vũ Tranh, từng đợt sóng lòng lại cuộn trào lên.

Cứ như vậy cô lại lao vào biển nước, không chút do dự.

Cố Vũ Tranh đã cố gắng kìm nén, Hạ Uý có thể cảm nhận được. 

Nụ hôn của anh lướt nhẹ qua vành tai rồi trượt qua cổ, men theo một đường dài cho đến khi hơi thở ẩm ướt phả vào hõm cổ cô, để lại một lớp sương mỏng trên làn da, Cố Vũ Tranh cúi đầu, khẽ hôn nhẹ lên xương quai xanh lộ ra bên ngoài cổ áo len của cô.

Tai Hạ Uý bắt đầu ù lên như một ấm nước sôi.

“Hạ Hạ.”

“Ừm?”

Nghe Hạ Uý gắng gượng phát ra những âm thanh nhỏ bé đó khiến Cố Vũ Tranh bật cười.

Anh kề trán mình vào trán cô, hai vai thẳng hơi nhấp nhô, rất lâu sau đợi anh bình tĩnh lại rồi mới giúp cô chỉnh lại áo quần.

Bên trong áo len của Hạ Uý là một chiếc váy ngủ dài bằng cotton. Lúc nãy cô mất hết cảm giác, hoàn toàn không nhận ra tay Cố Vũ Tranh đã đặt lên eo cô từ khi nào, gấu áo len bị kéo lên một góc, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua lớp vải cotton đến làn da, nơi đó giờ trở nên hơi lạnh khi hơi ấm từ lòng bàn tay anh rời đi.

Hạ Uý chậm hiểu, trong lòng xao động.

Cuối cùng, Cố Vũ Tranh cùng cô xuống lầu rồi đưa cô về nhà.

Khoảng cách chưa đầy một trăm mét mà cũng có thể đi rất rất lâu, lưu luyến không rời. Đầu óc Hạ Uý bắt đầu ù lì, mới xác nhận quan hệ không lâu, sao lại có thể như thế? Cô không kiềm chế được việc chiếm đoạt năng lượng từ Cố Vũ Tranh, chỉ muốn quấn lấy anh không buông.

Ai yêu đương rồi cũng sẽ như thế này sao?

Hạ Uý thực sự không biết, cô chỉ biết làm mọi việc dựa vào bản năng mà thôi.

Về đến nhà, đêm đã khuya lắm rồi. Hạ Uý nằm trên giường nhưng vẫn chẳng buồn ngủ chút nào, sự phấn khích khiến cô mở to mắt trong bóng tối, với lấy điện thoại nhắn tin cho Cố Vũ Tranh: “Về nhà chưa?”

“Ừ.”

“Chuẩn bị ngủ rồi à?”

Cô chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại, cùng câu hỏi đầy ẩn ý mà mình vừa gửi đi, môi khẽ mím chặt. May thay, giữa cô và Cố Vũ Tranh dường như có sự ăn ý tự nhiên, chưa đầy vài giây sau, cuộc gọi thoại đã hiện lên, Hạ Uý bịt miệng rồi nhấn nghe.

Giọng Cố Vũ Tranh vang lên mang theo sự dịu dàng tràn ngập căn phòng yên tĩnh: “Nói chuyện thêm chút nữa đi?”

Hạ Uý không đáp nhưng đang gật đầu lia lịa.

“Được.” Cố Vũ Tranh đáp.

Thực ra cũng chẳng có chủ đề gì sâu sắc nhưng chiếc điện thoại đặt bên gối, dù cả hai đều im lặng, chỉ còn tiếng thở nhẹ đan xen trong không khí, Hạ Uý vẫn thấy điều này tuyệt vời biết bao.

Cô khẽ nói với Cố Vũ Tranh: “Có giống hồi cấp ba không nhỉ?”

Ký túc xá nam nữ của trường trung học Vinh Thành đối diện nhau, cách nhau chỉ một quãng ngắn. Trong trường không thiếu những cặp đôi liều lĩnh vi phạm nội quy, họ lẫn vào dòng người đông đúc sau giờ tự học, lén nắm tay nhau rồi lưu luyến dưới chân ký túc xá, khi thấy chủ nhiệm khối từ xa đi tới thì mới nhanh chóng tách ra.

Lại có những người, sau khi tắt đèn sẽ trùm chăn gọi điện, sợ làm phiền bạn cùng phòng nên phải hạ giọng, cuộn chặt mình như một chú rùa. Giữa tiết hè oi bức, trong phòng ký túc đã ngột ngạt, huống chi lại còn đắp chăn dày. Hồi đó Hạ Uý không hiểu, ban ngày cũng gặp được nhau mà, sao còn nhiều chuyện để nói thế? Giờ đây cô mới phần nào thấu hiểu.

Không phải vì thực sự muốn trò chuyện nhiều, mà là những bong bóng tình yêu cứ thế bay bồng bềnh trong không khí, thấm đẫm mọi thứ xung quanh, ngay cả khi im lặng cũng nếm được vị ngọt ngào.

Hồi ấy, Hạ Uý đã không có cơ hội cùng Cố Vũ Tranh diễn lại vở kịch tình yêu học đường với nhịp tim đập nhanh một trăm tám mươi, nhưng bây giờ họ có thể thoải mái nói chuyện điện thoại bao lâu tùy thích, không cần lo lắng về việc quản lý ký túc xá đột ngột kiểm tra phòng, điện thoại cũng sẽ không bị tịch thu. 

Hạ Uý từ từ nhắm mắt lại, tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc giường tầng chật hẹp trong ký túc xá, khi mở mắt ra, trần nhà cao vút, chiếc giường của cô mềm mại rộng rãi, bên tai có ánh sáng, cuộc gọi điện thoại vẫn đang được kết nối.

Tất cả đều không phải là mơ.

Thật tuyệt biết bao.

Hạ Uý chìm vào giấc ngủ trong sự yên tâm, lần này cô ngủ thẳng đến trưa. Ông ngoại thấy cô hiếm khi ngủ nướng như vậy nên không đánh thức.

Hạ Uý tỉnh dậy nghe thấy tiếng tivi trong phòng khách, ông ngoại đang xem bản tin buổi trưa. 

Cô với lấy điện thoại xem thì phát hiện cuộc gọi thoại giữa cô và Cố Vũ Tranh đã ngắt lúc nửa đêm, là cô ngủ trước, Cố Vũ Tranh có gửi thêm một tin nhắn chúc ngủ ngon.

Tiếp theo là sáng nay.

Cố Vũ Tranh hỏi: “Mình đi chạy bộ ở công viên, cậu có muốn đưa ông ngoại ra ngoài không?”

Cô đang ngủ nên đương nhiên không trả lời.

Sau đó: “Tỉnh dậy thì nói mình biết nha.”

Hạ Uý cảm thấy mình như bị bùa mê, chỉ cần tưởng tượng Cố Vũ Tranh đang đi bộ, lái xe, bận rộn mà tranh thủ gõ tin nhắn là cô đã không kìm được nụ cười. Cô dễ dàng chìm đắm trong những hình ảnh tưởng tượng, khó lòng kiềm chế được dòng mật ngọt đang chảy trong tim mình.

Bây giờ vừa đúng giờ nghỉ trưa.

Hạ Uý hắng giọng, nằm sấp trên chăn gọi điện thoại cho Cố Vũ Tranh.

Chuông reo vài lần mới được bắt máy.

Chưa đợi Cố Vũ Tranh lên tiếng, Hạ Uý đã buột miệng: “Mình dậy rồi! Cậu chỉ ngủ có mấy tiếng thôi à? Không buồn ngủ sao? Đã ăn trưa chưa?”

Một loạt câu hỏi, Cố Vũ Tranh thật sự trả lời từng cái một. Hạ Uý có thể nghe thấy bên kia ban đầu có tiếng người rì rầm, dần trở nên hoàn toàn yên tĩnh.

Cố Vũ Tranh cười giải thích: “Mình vẫn đang họp, hôm nay hơi bận một chút.”

Hạ Uý lúc này mới nhận ra mình làm phiền anh: “Ồ ồ, vậy cậu cứ bận đi, mình cúp đây.”

Nhưng Cố Vũ Tranh không muốn kết thúc như vậy: “Còn cậu? Chiều nay có kế hoạch gì không?”

“Mình á? Ở nhà quay video unboxing cho nhãn hàng.”

Bộ phận thương mại tìm đến Bành Nhân, sau khi Bành Nhân tiếp nhận yêu cầu thì chuyển tiếp cho Hạ Uý, Hạ Uý sẽ quyết định có nhận hay không và chịu trách nhiệm cho các buổi chụp hình tiếp theo.

Quy trình làm việc của họ đại khái là như vậy.

Cố Vũ Tranh quay lại phòng họp thì cuộc họp vừa kết thúc.

Lâm Tri Dịch ngáp một cái rồi gọi Cố Vũ Tranh: “Đi thôi, xuống dưới ăn tạm gì đi.”

Cố Vũ Tranh gập máy tính lại: “Ừ.”

Trong khuôn viên mới mở một quán ăn nhẹ.

Lâm Tri Dịch gọi một phần salad gà nướng sả, gắp thịt gà và trứng ra ăn trước: “Thật chẳng khoái mấy món này tí nào, toàn đồ cho dê ăn thôi. Nhưng biết làm sao được, chị dâu chú nói Tết này anh mập lên quá rồi, bắt anh phải giảm cân.”

Lâm Tri Dịch than thở về nỗi phiền não của mình.

Đàn ông bước vào tuổi trung niên, áp lực từ công việc và gia đình đè nặng lên vai. Con trai vừa vào học ở một trường quốc tế, đang phân vân có nên đi du học không, bà xã anh cũng định đi theo để chăm sóc. Về phía công việc, tựa game mới ra mắt nhận được đánh giá khá ổn, dù đã cố nương nhờ không khí rộn ràng của năm mới nhưng doanh thu tháng đầu rất ảm đạm. Mặt mũi của nhà đầu tư thì khỏi phải nói, khó coi vô cùng.

“Dạo này cậu đang yêu à?” Anh thấy Cố Vũ Tranh suốt ngày nhắn tin.

“Ừ.”

“Thảo nào…” Lâm Tri Dịch gật đầu: “Mỗi độ tuổi có ưu tiên khác nhau, cậu cũng nên có chút phiền não về hôn nhân đi.”

Cố Vũ Tranh ngẩng mắt lên, xoay điện thoại lại rồi đưa cho Lâm Tri Dịch: “Em đang xem báo cáo.”

Dạo này Lâm Tri Dịch dồn quá nhiều sức vào tựa game mới, phần việc bên Realcompass đành phải nhờ Cố Vũ Tranh đảm nhận. Anh cho Lâm Tri Dịch xem dữ liệu doanh thu của realcompass trong dịp năm mới, mức tăng trưởng nằm trong dự đoán, không quá ấn tượng nhưng vẫn ổn định.

Lâm Tri Dịch lật vài trang, dùng nĩa đâm vào mấy lá rau, khi ngẩng đầu lên thì thấy Cố Vũ Tranh đang chằm chằm nhìn mình.

“Anh đâu phải phụ nữ! Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó chứ.”

Cố Vũ Tranh cũng cười: “Em đang đợi anh nói mà.”

Trong cuộc họp ban nãy, Lâm Tri Dịch lại đề xuất việc ra mắt vũ khí có sẵn thuộc tính, Cố Vũ Tranh không phản đối ngay mà chỉ tạm hoãn lại.

Hiện tại chỉ có hai người, có thể nói chuyện thẳng thắn với nhau nên Lâm Tri Dịch cân nhắc mở lời: “Anh thấy rõ sự phản kháng của cậu rồi, anh chỉ muốn hỏi tại sao thôi?”

Tại sao lại đi ngược lại với tiền bạc như vậy?

“Năm ngoái cậu cũng đã xem báo cáo của bộ phận chiến lược, dù năm nay Realcompass tình hình tốt nhưng sang năm khi mấy tựa game cùng loại của đối thủ ra mắt thì liệu còn có được những ngày tháng tươi đẹp như thế không?” Lâm Tri Dịch nói: “Thể loại game MMO trong nước đều có chung một mô hình kiếm tiền như vậy cả, anh thấy không có gì đáng lo ngại đâu.”

Đối mặt với câu hỏi của Lâm Tri Dịch, Cố Vũ Tranh không trả lời mà chỉ hỏi ngược lại: “Nếu làm theo ý anh, đưa vũ khí có sẵn thuộc tính vào game, bước tiếp theo anh còn định điều chỉnh những gì?”

Anh vẫn giữ thái độ bình tĩnh: “Hệ thống cường hóa? Hay là những gói nạp kim nguyên bảo có tính định hướng?”

Những thứ này đồng nghĩa với việc đánh mất tính công bằng vốn có của game, người chơi chỉ cần nạp tiền là có thể có trải nghiệm chiến đấu tốt hơn, mà những trải nghiệm này không có giới hạn nên dần dà theo thời gian, những người chơi không nạp tiền hoặc nạp ít sẽ dần không theo kịp nhịp cập nhật của game, đánh mất niềm vui vốn có của thể loại game này.

Khẩu hiệu giảm sút là bước đầu tiên, bước tiếp theo chính là dần mất đi tệp người chơi vốn của mình.

“Kiếm tiền nhanh thì dễ dàng nhưng anh hiểu rõ hơn em cái bẫy đằng sau là gì.” Cố Vũ Tranh ngả người ra sau: “Hay là anh đã tính toán kỹ hết rồi rồi, giết gà lấy trứng chính là ý định ban đầu của anh?”

Để Realcompass đốt cháy vòng đời, kiếm một khoản lớn cho nhà phát triển game rồi chết đi, sau đó không ngừng nhân bản những tựa game mới, lặp lại quy trình trên cho đến khi đầy túi?

Cố Vũ Tranh hơi nhíu mày: “Đây không phải là thứ game em muốn làm, hay nói cách khác, đây không phải là thứ game chúng ta từng muốn làm lúc ban đầu.”

Hai người đàn ông đối mặt nhau, nét mặt Lâm Tri Dịch cũng trầm xuống: “Cậu nói vậy là quá đáng rồi.”

Nhóm người này khi mới tập hợp lại với nhau, chẳng ai nghĩ sẽ dựa vào Realcompass để đạt được tự do tài chính, nhưng một khi đã bắt đầu thì sẽ có nhiều điều bất khả kháng, vừa phải chịu trách nhiệm với người chơi, lại vừa phải đối mặt với nhà đầu tư, không còn là một studio nhỏ chỉ có vài người nữa mà bọn họ giờ đây đã là một công ty lớn như vậy, biết bao nhiêu người đang chờ lương để đóng bảo hiểm…

Khi nhiều người đặt cả sinh mệnh vào một chỗ, mọi thứ chắc chắn sẽ dần trở nên nặng nề.

“Hiện tại chúng ta kinh doanh trong nước, phải thích nghi với môi trường trong nước.” Lâm Tri Dịch nói.

Thị trường game trong nước đã hình thành sự phụ thuộc vào lối mòn, đã có những thành công trước mắt, người khác làm được, tại sao chúng ta không làm?

Lâm Tri Dịch càng nói càng hào hứng, cần hạ nhiệt gấp nhưng quán ăn nhẹ lại không bán coca lạnh. Anh uống ừng ực một ngụm sinh tố bơ rồi nhăn mặt đau khổ: “Anh biết cậu chắc chắn sẽ lại trách anh, nhưng nếu đã gọi là kinh doanh thì không còn cách nào khác, mà chẳng phải chúng ta đều đang làm kinh doanh sao?” 

Cố Vũ Tranh cũng không phủ nhận, kinh doanh là để kiếm tiền.

Vấn đề là, kiếm bao nhiêu mới đủ?

Danh tiếng của Realcompass được gây dựng từng chút một nhờ cốt truyện và chất lượng sản xuất tỉ mỉ, nếu cứ tiếp tục đào sâu, chảy dài chảy mãi thì hoàn toàn không có vấn đề gì. Cứ nhất định phải tự hủy đi đôi cánh của mình như vậy sao?

Cố Vũ Tranh lại nghĩ đến hai chữ “có tâm” nhưng anh không nói ra, bởi với tư cách là người sáng lập cả đội, Lâm Tri Dịch chắc chắn hiểu rõ hơn anh.

“Thôi không nói nữa, để bàn sau đi.” Lâm Tri Dịch vẫy tay.

Thế giới người lớn thiên biến vạn hoá, vốn dĩ đã chứa đầy những sự nhún nhường. Hai chữ lý tưởng chắc chắn sẽ không còn thuần khiết như xưa.

Hạ Uý cũng dần thấu hiểu sâu sắc câu nói này.

Có fan phát hiện IP của cô thường trú ở Thượng Hải, nói rằng dạo này cô ít chạy sự kiện nhưng quảng cáo video lại nhiều. Con người ai cũng phải kiếm ăn, không phải nói như vậy là không tốt nhưng cũng cần có lời giải thích với những fan đã yêu thích cô vì anime.

Hạ Uý giải thích trong phần bình luận rằng dạo này việc nhà hơi nhiều, cô đang dần điều chỉnh lại trạng thái công việc. Phần lớn mọi người tỏ ra thông cảm nhưng vẫn có một số ít không buông tha, liên tục công kích như thể chỉ muốn trút giận.

Cô xem đi xem lại những bình luận ấy.

Bành Nhân hỏi: “Chị có muốn xóa bình luận không?”

“Thôi bỏ đi.”

Thứ hai, Hạ Uý đưa ông ngoại đến bệnh viện để tái khám và kiểm tra sức khoẻ tổng quát.

Bác sĩ dặn vẫn phải tiếp tục tập luyện, đặc biệt là khả năng phản xạ và trí nhớ. Hạ Uý nhớ ra ông ngoại trước đây có sở thích đan áo len, liền mua kim to, sợi len và sách mẫu về, bảo ông nhớ theo mẫu để đan, đồng thời luyện khả năng phối hợp tay.

Còn có cả dụng cụ xâu hạt và bện dây thủ công, trông giống hệt đồ thủ công của trẻ mẫu giáo nhưng ông ngoại không hề tỏ ra khó chịu.

Hạ Uý chỉ cần không đi công tác, không bận việc, sẽ ngồi dưới sàn phòng khách, cùng ông ngoại làm.

Ông ngoại vo tròn cuộn len, hỏi Hạ Uý: “Dạo này Hạ Hạ và Tiểu Cố sao rồi con?”

“Dạ vẫn tốt ạ.” Hạ Uý phân loại những cuộn len theo màu sắc.

“Lâu rồi không thấy thằng bé qua nhà mình chơi.”

Hạ Uý dừng tay, ngẩng đầu: “Ông ngoại lại nhớ nhầm rồi? Tối qua không phải anh ấy vẫn cùng chúng ta ăn cơm tối sao?”

Gương mặt ông ngoại lộ vẻ bối rối nhưng người bệnh thường biết xem sắc mặt, thấy biểu cảm của Hạ Uý thì ông ngoại liền nói theo: “Ừ, phải rồi, ông ngoại nhớ ra rồi…”

Sự thận trọng trong lời nói khiến lòng Hạ Uý chua xót, cô phải kìm nén xuống.

“Ông ngoại muốn anh ấy thường xuyên đến phải không ạ?”

“Ừ, thằng bé đó tốt lắm nhưng ông ngoại hiểu là nó cũng bận công việc.”

Hạ Uý gật đầu. 

Đúng vậy, do đặc thù ngành nghề nên Cố Vũ Tranh tăng ca rất nhiều, mà anh lại còn đang nắm giữ một vị trí quan trọng. Ấy mà thời gian gần đây anh vẫn thường xuyên tranh thủ ghé nhà, khi thì cùng ông ngoại ăn cơm đánh cờ, khi thì cùng cô dạo bộ nắm tay trong khu dân cư.

Hạ Uý lo anh không có thời gian nghỉ ngơi riêng nhưng anh bảo, đó chính là một cách thư giãn đơn giản của anh, chưa kể khi làm mấy chuyện này còn khiến lòng người bình yên.

Ông ngoại khéo tay, có thể bện những sợi dây nylon mảnh thành đủ kiểu hoa văn, vừa làm vừa nói chuyện về Cố Vũ Tranh.

“Ông ngoại luôn thấy thằng bé ấy quen quen, chỉ là không nhớ ra đã gặp ở đâu.” Ông ngoại cười: “Con xem đầu óc ông ngoại bây giờ cứ vậy đó…”

“Bác sĩ đã nói rồi, ông ngoại nhớ chuyện nhiều năm trước rất rõ ràng, có lẽ… Cố Vũ Tranh có khuôn mặt quá đại chúng thôi.”

Nói xong câu này, Hạ Uý tự mình cũng bật cười.

Làm gì có khuôn mặt đại chúng nào đẹp trai như thế?

Hôm đó là thứ Sáu, Cố Vũ Tranh lại tăng ca đến đêm khuya. Khi sắp về đến nhà, anh nhắn tin cho Hạ Uý: “Ngày mai em có bận gì không?”

Hạ Uý sẽ bay đến Quảng Châu dự sự kiện vào trưa mai.

Cố Vũ Tranh trả lời: “Ừ, vậy em nghỉ sớm đi.”

Hạ Uý chờ mãi chỉ nhận được câu trả lời như vậy, không vui, liền gọi điện ngay: “Anh đang ở đâu?”

Cố Vũ Tranh cười: “Dưới nhà.”

“Đợi em!”

Ông ngoại đã ngủ từ lâu. Hạ Uý khẽ khàng đóng cửa rồi chạy vội xuống lầu.

Cuối tháng Ba, trong cảnh sắc đầu xuân, đêm Thượng Hải đã có chút hơi ấm dần lên, chỉ là ngày mưa nhiều hơn ngày nắng, không khí lúc nào cũng ẩm ướt. Hạ Uý thấy Cố Vũ Tranh đang đợi dưới nhà, mặc chiếc áo hoodie màu xám nhạt, toàn thân sạch sẽ thanh tú như cây cối sau mưa. Dáng đứng của anh thẳng tắp, nhìn từ xa không thấy dấu vết mệt mỏi vì tăng ca, chỉ khi đến gần mới thấy rõ một quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt.

Hạ Uý ôm chầm lấy Cố Vũ Tranh, dụi dụi mạnh rồi ngẩng đầu lên: “Dạo này anh thức khuya nhiều quá phải không?”

Cố Vũ Tranh đỡ lấy eo cô, ánh mắt dò xét, lại tiến gần hơn chút nữa: “Thấy rõ lắm à?”

Hạ Uý gật đầu.

Cuối tuần rồi, cô rất muốn để Cố Vũ Tranh về nghỉ ngơi nhưng nghĩ đến chuyến bay ngày mai thấy phải ít nhất mấy ngày không gặp được anh thì lại thấy không nỡ.

Cố Vũ Tranh sao không biết cô đang nghĩ gì.

Hơn nữa, anh cũng muốn.

Thế là anh nắm chặt tay Hạ Uý bằng một lực mạnh mẽ khiến cô không thể chối từ: “Đi, đi tăng ca với anh.”

“Tăng ca? Còn phải tăng ca nữa hả?”

Cái gọi là tăng ca của Cố Vũ Tranh thực ra là chơi game.

Hạ Uý bị kéo đến nhà Cố Vũ Tranh, vào phòng sách, máy tính mở lên, Cố Vũ Tranh đăng nhập vào server nội bộ của công ty, đưa cho Hạ Uý một tài khoản: “Gần đây bọn anh định ra mắt loại vũ khí thuộc tính, muốn tìm người chơi trải nghiệm trước để thu thập một ít phản hồi.”

Hạ Uý hiểu ra: “Ồ thì ra anh muốn em test game cho anh chứ gì!”

“Em là người nhà.” Cố Vũ Tranh cười xoa đầu Hạ Uý rồi ra hiệu để cô chơi trước. Hôm nay anh bị dính một chút mưa, phải đi tắm trước, lúc quay lại thì Hạ Uý đang đấu một trận solo rất chi là vui vẻ.

“Tuyệt cú mèo!” mắt Hạ Uý không rời màn hình.

Khi đoạn cutscene đánh bại cuối bản kết thúc, Hạ Uý nhẹ nhàng gõ chuột, suy nghĩ một lát rồi hỏi Cố Vũ Tranh: “Vật phẩm tính phí?”

“Ừ.”

“Vậy là Realcompass cuối cùng cũng bước đến bước này.” Cô gật đầu.

Rất nhiều game MMO kiếm tiền nhờ vật phẩm tính phí và hệ thống cường hóa, đây là một xu thế chung nên Realcompass có thay đổi cũng không có gì lạ. Thực ra về mặt này Hạ Uý có thể hiểu nhưng mắt liếc thấy Cố Vũ Tranh ngồi trên ghế sofa bên cạnh, ánh mắt anh dừng ở màn hình máy tính, biểu cảm hơi trầm xuống như đang suy tư điều gì.

“Sao vậy?”

“Anh đang nghĩ, không biết đây có phải là một điều nên làm hay không?” Cố Vũ Tranh nói.

Rốt cuộc anh vẫn nghe theo ý kiến của Lâm Tri Dịch, chọn hướng đi xuất phát từ góc nhìn thực tế một chút, vì doanh thu, vì lợi nhuận. Nhưng xét cho cùng, anh không mấy lạc quan với lựa chọn này.

Thời gian qua băn khoăn về chuyện này, tăng ca chỉ là chuyện nhỏ, áp lực tinh thần mới lớn.

Hạ Uý quả là một người có EQ cao, cô thẳng tay tắt game đi rồi đẩy bàn phím ra, đứng dậy: “Cuối tuần rồi, mình đừng bàn công việc nữa được không anh?”

“Xin lỗi…” Cố Vũ Tranh mỉm cười: “Em muốn làm gì? Anh sẽ làm cùng em.”

“Xem phim?”

“Được.”

Hai người từ phòng sách chuyển ra phòng khách.

Cố Vũ Tranh bật máy chiếu lên.

Hạ Uý chọn một bộ phim tình cảm mang đậm dấu ấn thời đại có tên “Birdy”, cốt truyện có chút hoang đường hư ảo. Bối cảnh phim được đặt trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam, kể về một thiếu niên luôn mơ thấy mình biến thành chim, nhiều lần cố gắng bay lên như chim nhưng không thành công.

Ánh đèn phòng khách mờ ảo, ánh sáng phản chiếu từ máy chiếu khiến đường nét khuôn mặt con người trở nên sâu hơn. Hạ Uý kê một chiếc gối ôm làm gối, nằm nghiêng trên đùi Cố Vũ Tranh, vừa xem phim vừa thỉnh thoảng lén quan sát gương mặt anh.

Từ góc nhìn của cô, có thể thấy đường nét quai hàm sắc sảo và sống mũi cao thẳng của Cố Vũ Tranh, những đốm sáng xuyên qua tròng kính đang đeo trên sống mũi, rơi vào đồng tử anh lấp lánh như những vì sao.

Anh xem phim chăm chú hơn cô nhiều.

Tâm trí Hạ Uý không để ý đến bộ phim, cô nắm lấy tay Cố Vũ Tranh, thong thả nghịch ngón tay anh, rồi lấy bàn tay mình đo với bàn tay anh, thậm chí còn so sánh cả cổ tay.

“Cố Vũ Tranh.”

“Ừm.” Tay kia của anh giơ lên, vuốt ve mái tóc cô.

“Chuyện ngoài lề, em có chuyện muốn nói với anh.” Hạ Uý nói: “Những người bạn cùng lớp hồi cấp ba của chúng ta, anh còn giữ liên lạc với ai không? Bây giờ họ đang làm gì?”

Trong lễ kỷ niệm trường vừa qua, chắc anh đã gặp khá nhiều người cũ.

Cố Vũ Tranh không hiểu tại sao Hạ Uý đột nhiên nhắc đến chủ đề này.

Hồi cấp ba, tính cách anh khá trầm lặng, quan hệ xã hội đơn giản, chỉ có thể trò chuyện thân thiết với mấy đứa bạn cùng phòng ký túc xá, trong đó có Khâu Hải Dương, người đã chuyển trường trước khi lên lớp 12. Lần kỷ niệm trường trước, Khâu Hải Dương vì bận công việc nên cũng không thể tham dự.

Hạ Uý có ấn tượng với cái tên này: “Mình nhớ ra rồi! Cái tay hồi đó yêu Phùng Sảng lớp mình đây mà. Sau này cậu ta thi vào trường nào? Giờ đang làm công việc gì rồi?”

“Cậu ấy học lại một năm vì năm đầu không đỗ vào ngành mà cậu ấy mong muốn.” Mỗi lần nhớ lại chuyện Khâu Hải Dương trượt đại học năm đầu, Cố Vũ Tranh lại vừa buồn cười vừa tức. 

Khi Khâu Hải Dương liên lạc với Cố Vũ Tranh, cảm xúc của anh lúc đó cứ như trời sập vậy khi biết thằng bạn thân nhất của mình cũng không thi tốt lắm nhưng vẫn vui vẻ khăn gói quả mướp đi học lại.

Cố Vũ Tranh cười nói: “Năm thứ hai thì khá ổn, ngành liên quan đến khoa học sinh vật, giờ đang làm ở viện nghiên cứu.”

Hạ Uý không kìm được mà thốt lên “Ồ.”

Cô luôn dành sự kính trọng đặc biệt cho những người có dũng khí thi lại đại học lần nữa.

“Phùng Sảng… em và cậu ấy không còn liên lạc nữa.” Hạ Uý suy nghĩ một lát: “Em nhớ cậu ấy rất muốn làm giáo viên, cuối cùng đã vào một trường sư phạm ở rất xa.”

Nhắc đến Phùng Sảng, Hạ Uý cũng ấn tượng sâu sắc, chủ yếu là do mẹ của Phùng Sảng quá cực đoan. Khi chuyện cô ấy yêu Khâu Hải Dương bị phát hiện, để bắt Phùng Sảng tập trung học hành, bà đã tự tay cắt cho con gái một kiểu tóc ngắn cẩu thả. Ở cái tuổi yêu cái đẹp nhất, Phùng Sảng đã phải trải qua cả năm cuối cấp với mái tóc khó coi đó.

Hạ Uý vẫn nhớ rõ sự thay đổi tính cách của Phùng Sảng, từ một cô gái hoạt bát trở nên trầm lặng, đến gần kỳ thi đại học thì gần như không nói năng gì, tâm trạng lúc nào cũng rất tệ.

Sau này nghe nói ba mẹ Phùng Sảng muốn cô học kế toán nhưng cô kiên quyết chọn sư phạm, thậm chí còn lén đổi nguyện vọng. Khi biết chuyện, ba mẹ cô đã đến trường làm ầm ĩ lên.

“Bây giờ họ còn bên nhau không?” Hạ Uý hỏi.

Cố Vũ Tranh lắc đầu: “Anh không rõ, chỉ biết hiện tại Khâu Hải Dương không độc thân.”

Năm ngoái vào lễ Thất Tịch, anh còn thấy cậu ta đăng ảnh một bó hoa hồng trên trang cá nhân.

Hạ Uý gật đầu, trong lòng chợt dâng lên một chút bâng khuâng.

Cũng phải thôi, tình cảm tuổi mười mấy dù chân thành nhưng có quá nhiều ngã rẽ trên đường đời, muốn đi cùng nhau đến cuối thật sự rất khó.

So ra, có lẽ mỗi người đi một đoạn đường riêng rồi tìm lại nhau khi đã trưởng thành lại là sự sắp đặt tốt hơn. Nghĩ vậy, Hạ Uý bất giác liên tưởng đến mình và Cố Vũ Tranh, khóe miệng lại không nhịn được nở nụ cười.

Cố Vũ Tranh đưa tay véo nhẹ hai bên má cô, đôi gò má căng tròn như bánh bao.

Hạ Uý đưa tay nắm lấy bàn tay anh, các ngón tay đan vào nhau, cười rạng rỡ hơn: “Kể xong chuyện người khác, giờ đến lượt em kể nha? Anh có muốn nghe không?”

Mọi điều về Cố Vũ Tranh, anh đã kể cho cô nghe rõ ràng. Bỗng Hạ Uý chợt nhận ra, dường như cô chưa từng chia sẻ với anh về quá khứ của mình, những mảnh ký ức riêng tư không thể hiện hết trên mạng xã hội.

Câu chuyện bắt đầu từ mười năm trước, khi kỳ thi đại học kết thúc và hai người chia tay nhau.

“Em học đại học gần nhà, ngành kỹ thuật, nói thật thì… cũng chẳng có gì đặc biệt.”

Giống như bao sinh viên khác, ngày nào cũng xoay quanh ba điểm: ký túc xá, thư viện và giảng đường. Hoạt động xã hội duy nhất của cô là tham gia câu lạc bộ.

Hạ Uý cười kể với Cố Vũ Tranh về lần đầu cô gia nhập câu lạc bộ anime, đó là một tình huống hết sức khó xử. 

Đó là câu lạc bộ đông đảo nhất trường nên họ có tiêu chuẩn sàng lọc thành viên mới rất khắt khe. Lần phỏng vấn đầu tiên, Hạ Uý đã vắng mặt vì trùng lịch học nên bị loại. Không phục, cô cảm thấy mình bị oan nên sáng nào cũng đến chặn cửa ký túc xá nam để đòi gặp chủ tịch câu lạc bộ, nhất quyết xin thêm cơ hội.

“Rồi sao nữa?”

“Rồi họ cho em vào thôi.” Hạ Uý kể về chuyện quá khứ láu cá của mình với ánh mắt tinh nghịch lấp lánh.

Cố Vũ Tranh nhẹ nhàng lướt mu bàn tay qua tai cô, giả vờ nghiêm túc: “Ngày nào cũng đi chặn cửa, lại còn là ký túc xá nam sinh?”

“Ừ.” Hạ Uý cười.

Cô không dám kể tiếp.

Sự thật là vị chủ tịch đó thấy Hạ Uý xinh đẹp rạng rỡ, quan trọng hơn là có tư duy khác biệt nên thực sự muốn theo đuổi Hạ Uý nhưng đã bị cô từ chối với lý do tính cách không hợp nhau.

Lúc đó cô cũng không rõ mình thích kiểu nam sinh nào, mẫu hình duy nhất để tham khảo là Cố Vũ Tranh nên ên cô mặc nhiên nghĩ rằng mình thích mẫu người trầm lặng, thậm chí hơi lạnh lùng.

Nhưng…

Giờ đây Cố Vũ Tranh đã khác.

Lạnh lùng cái gì chứ! 

Anh lúc nào cũng dịu dàng mỉm cười với cô như vậy, mỗi lần nhìn thấy nụ cười khẽ cong trên môi anh, Hạ Uý lại cảm thấy như có lớp màng dày trong lòng ngực bị xé toạc, cơ thể trở nên mơ màng, nhẹ bẫng.

Cô trở nên rối bời dưới ánh mắt anh.

Hạ Uý mím môi, rồi thả lỏng trong ánh nhìn của Cố Vũ Tranh, mắt không rời khỏi anh.

Ý tứ đã quá rõ ràng…

Làm sao Cố Vũ Tranh không hiểu được.

Anh lại cười, tháo chiếc kính vướng víu ra.

Sau đó cúi đầu, họ hôn nhau.

Hạ Uý đưa tay lên, ôm lấy gáy Cố Vũ Tranh, thuận theo anh, thậm chí chủ động hơn để khiến cho nụ hôn này sâu hơn.

Môi lưỡi quấn quýt, nhiệt độ hòa quyện, Hạ Uý cảm thấy mình như sắp tan chảy, cô cần phải phân tâm một chút để kìm cho cơ thể không ngọ nguậy như một con sâu bướm.

Nói ra cũng thật ngại ngùng, Hạ Uý không biết “tốc độ” giữa các cặp đôi nên như thế nào nhưng ít nhất từ khi xác nhận quan hệ với Cố Vũ Tranh thì ngoài những nụ hôn, giữa họ hoàn toàn không có gì khác.

Khoảnh khắc đắm say khó cưỡng nhất, cũng chỉ là khi bàn tay Cố Vũ Tranh luồn dưới vạt áo cô, dừng lại ở eo hoặc xương sườn. Bàn tay anh luôn dừng lại ở đó, không bao giờ vượt quá giới hạn. Hạ Uý bị nhiệt độ từ đầu ngón tay anh làm giật mình nhưng khi hôn cô không dám mở mắt, vì thế không thể đọc được thái độ của Cố Vũ Tranh

.

Tự vấn lòng mình, Hạ Uý thực sự không hề kháng cự những tiếp xúc thân mật hơn.

Nhưng Cố Vũ Tranh lại dường như luôn kìm nén…

Lần này cũng vậy, Hạ Uý mặc một chiếc áo len rộng, vạt xòe, bàn tay Cố Vũ Tranh lúc này dừng ở eo sau ngay chỗ hõm lưng, vì cảm giác ngứa ran từ những cử chỉ nhẹ nhàng cùng lượng oxy dần cạn kiệt, Hạ Uý không kìm được một tiếng rên nhỏ từ sâu trong cổ họng.

Cố Vũ Tranh nghe thấy, hơi thở anh trở nên nặng nề hơn, nụ hôn dịu dàng cuối cùng biến thành cuộc vật lộn, Hạ Uý vẫn không dám mở mắt, chỉ có thể cảm nhận động tác từ bàn tay anh.

Cuối cùng họ cũng dừng lại.

Anh nhẹ nhàng chỉnh lại áo cho cô, đợi một lúc rồi đứng dậy.

“Có khát không? Để anh đi lấy nước cho em.”

Hạ Uý cũng phải ngồi dậy, vuốt lại mái tóc rối bù của mình, cô đưa hai tay lên ôm lấy má để cảm nhận hơi ấm kỳ lạ.

Hạ Uý vùi đầu thật sâu vào giữa hai gối.

Bình luận

Gửi phản hồi