LA BÀN LÃNG MẠN MÙA HÈ – 39

“To my Peter Pan.”

Khi Hạ Uý biết Cố Vũ Tranh xin nghỉ phép, cô đã hơi ghen tị.

Cứ mỗi dịp lễ tết là lúc các hoạt động triển lãm truyện tranh ở các thành phố trên cả nước lại diễn ra dày đặc nhất, bình thường Hạ Uý còn có thể lười biếng nhưng vào những ngày lễ như thế này lịch trình chắc chắn sẽ khiến cô quay cuồng vì cô từng phải chạy di chuyển qua ba thành phố trong cùng một ngày.

Cô ngồi xổm dưới sàn phòng khách, vừa sắp xếp hành lý, vừa giả vờ thở dài, cho đến khi nghe Cố Vũ Tranh nói: “Em có cần trợ lý không?”

Hạ Uý ngẩng đầu lên, Cố Vũ Tranh đang ngồi đó, nhìn cô với vẻ mặt kỳ lạ.

Ý đồ xấu bị vạch trần. Hạ Uý ban đầu hơi ngượng ngùng, sau đó lao tới, ngồi vắt vẻo trên đùi Cố Vũ Tranh, ôm lấy cổ anh, lắc tới lắc lui: “Sao cái gì em cũng không giấu được anh hết!”

Ánh nắng buổi chiều trải dài trong veo, cả phòng tĩnh lặng, ông ngoại đang ngủ trưa trong phòng, dù đã đóng cửa nhưng họ cũng không dám làm ồn quá lớn.

Hạ Uý đành phải xoay đầu Cố Vũ Tranh lại rồi cắn mạnh vào cổ anh một cái.

Giống như ma cà rồng đang trêu chọc con người.

Hạ Uý cũng không hiểu sao mình lại có liên tưởng như vậy, chỉ nghe thấy tiếng Cố Vũ Tranh khẽ rên lên vì đau thì cô mới hài lòng lau miệng: “Đi với em không? Trợ lý nhỏ?”

Cố Vũ Tranh vẫn nghiêng đầu, anh cười, lồng ngực phập phồng: “Anh có lựa chọn nào khác không?”

“Nói gì vậy! Em còn sợ anh làm vướng chân em nữa đó!”

Hạ Uý bĩu môi, nhảy xuống khỏi người anh.

Cô đương nhiên không nhất thiết phải đưa Cố Vũ Tranh đi cùng, càng không phải muốn anh giúp xách hành lý cho cô. Chỉ là cô cảm thấy dạo gần đây anh quá mệt mỏi, đã là kỳ nghỉ thì không có lý do gì phải ở nhà, ra ngoài thư giãn thì tốt hơn.

Quan điểm của Hạ Uý về các buổi triển lãm truyện tranh là, tuy vất vả chạy lịch trình nhưng đây là một cơ hội hiếm có để có thể tạm thời thoát ly khỏi thực tại.

Giờ thì đỡ hơn rồi, thực sự dấn thân vào ngành này rồi sẽ quen dần, mấy năm trước, lúc cô còn học đại học, mỗi lần tranh thủ đi triển lãm truyện tranh, mấy ngày sau đó phản ứng cai nghiện đều rất nghiêm trọng.

Đó là vé vào cửa đến một thế giới khác, là hang thỏ của Alice, là Đảo Mộng Mơ của Peter Pan.

Cô nôn nóng muốn kéo Cố Vũ Tranh cùng bước lên hòn đảo này.

Cố Vũ Tranh sẽ không từ chối bất kỳ yêu cầu nào của Hạ Uý. Huống chi đây lại là một kỳ nghỉ dài quý giá, nếu không thể ngày nào cũng gặp bạn gái mình thì thật quá thê thảm.

Anh mua vé theo chuyến bay và tàu xe của Hạ Uý.

Thật không may, trong dịp nghỉ lễ 1/5 giao thông quá căng thẳng, khu vực ghế hạng hai chật chội, có vài chuyến tàu cao tốc thậm chí còn là vé không có chỗ ngồi.

Hạ Uý đổi chỗ với hành khách ngồi cùng hàng, chuyển đến chỗ gần lối đi, như vậy có thể thay phiên nhau ngồi nghỉ với Cố Vũ Tranh.

Có một khoảnh khắc, cô cảm thấy việc này không giống đi làm, mà giống một chuyến du lịch. Bởi vì có Cố Vũ Tranh đồng hành nên bao nhiêu mệt mỏi đều trở nên không đáng kể.

Bành Nhân gửi tin nhắn hỏi: “Vậy là em bị thất nghiệp rồi hả? Trợ lý mới của chị chu đáo hơn em à?”

Hạ Uý cười mím môi, vươn dài cánh tay, lén chụp một bức ảnh Cố Vũ Tranh. Trong ảnh, Cố Vũ Tranh đang đứng ở chỗ nối toa xe cách đó không xa, anh đang cúi đầu xem điện thoại, tay kia ôm chiếc gối cổ của cô.

Vừa rồi Hạ Uý đã ra lệnh cho Cố Vũ Tranh ngồi xuống nghỉ ngơi, tốt nhất là ngủ một lát, còn lấy chiếc gối cổ hình Quế Ngọc Lâu của mình choàng vào cổ anh.

Nhưng Cố Vũ Tranh không chịu.

Hạ Uý lúc này mới phát hiện, hóa ra bạn trai mình còn có chút “chủ nghĩa đàn ông” kỳ lạ, ví dụ như nếu bạn gái còn đứng thì anh tuyệt đối sẽ không ngồi, bất kể Hạ Uý có ép thế nào thì anh cũng sẽ kiên quyết không thỏa hiệp, thậm chí còn cố tình ngồi xa hơn, đến chỗ nối toa xe bầu bạn với đống hành lý.

Hạ Uý gõ chữ gửi cho Bành Nhân: “Trời ơi, anh ấy đáng yêu quá.”

Bành Nhân lại rất bất bình: “Những gì bạn trai chị làm được, em có thể không làm được nhưng ngược lại, những gì em làm được, anh ấy cũng không làm được!”

“Ví dụ như?”

Ví dụ như, giúp Hạ Uý trang điểm và tạo hình.

Lịch trình ngày 1/5 tạm thời là từ Thượng Hải đến Nam Kinh, rồi đến Thẩm Quyến, sau đó đến Thành Đô. Để tiết kiệm chi phí, Hạ Uý mỗi lần hóa trang cosplay đều tự làm, trước đây nếu có Bành Nhân ở đó thì cô ấy cũng sẽ giúp.

Nhưng Cố Vũ Tranh rõ ràng là không có kỹ năng này.

Kiểu tóc của Hạ Uý hôm nay rất phức tạp, đặc biệt là lát nữa còn phải đội tóc giả, rất nặng, cô ngồi trước gương, đưa cho Cố Vũ Tranh một nắm kẹp tóc màu đen, dặn anh phải chỉnh sửa hết những sợi tóc con không buộc gọn được.

Sau đó cô thấy Cố Vũ Tranh lộ vẻ bối rối.

Đôi tay vốn rất đẹp và linh hoạt khi làm bài tập hay gõ bàn phím, lại không đối phó được với mấy cái kẹp tóc. Anh làm theo lời Hạ Uý chỉ dẫn, “lắp” từng chiếc kẹp tóc lên đầu Hạ Uý, lộn xộn lung tung.

Hạ Uý nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, nhìn chẳng khác nào một con nhím biển.

“Thôi được rồi, để em làm cho.”

Cô từ bỏ.

Cô bất đắc dĩ nhổ từng chiếc gai trên con nhím biển ra, còn Cố Vũ Tranh thì như cam chịu, giao những chiếc kẹp còn lại trong tay ra.

_

Tuy không giúp được gì nhưng không có công lao thì cũng có khổ lao.

Hạ Uý vẫn không bỏ qua sự “cố gắng hết sức” của Cố Vũ Tranh.

Ngày hôm đó khi đăng ảnh chụp tại triển lãm lên Weibo, cô rất chu đáo, sau khi ghi tên người chụp ảnh và chỉnh sửa, sau đó cô lại thêm một dòng.

Hóa trang @Yz.

Không ai biết Yz. là ai.

Không sao cả.

Trong mắt Hạ Uý, chỉ cần thấy tên của họ đặt cạnh nhau là cô đã vui rồi. Điều này làm cô nhớ đến bảng điểm thi cuối kỳ thời cấp ba.

Có một niềm vui nho nhỏ, thầm kín, không thể nói thành lời.

Hạ Uý với tư cách là khách mời, ngày hôm đó có buổi biểu diễn trên sân khấu chính và ký tặng.

Trước khi vào trong, cô dặn dò Cố Vũ Tranh như dặn một đứa bé, tự đi chơi nhưng đừng để bị lạc, có thể xem nhưng không được sờ mó lung tung. Nếu thật sự chán thì đi xem gian hàng của Realcompass nhà anh đi.

Cố Vũ Tranh gật đầu.

Ra ngoài, làm trợ lý tạm thời cho cô, anh dường như đặc biệt ngoan ngoãn.

Có lẽ từ này không thích hợp lắm nhưng Hạ Uý nhất thời không nghĩ ra từ nào khác để miêu tả.

Tóm lại, anh giữ vững quan điểm tuyệt đối không gây thêm bất kỳ phiền phức nào cho công việc của Hạ Uý, đi dạo quanh cả sảnh triển lãm.

Giữa muôn vàn kiểu cosplay rực rỡ, Hạ Uý vẫn có thể nhìn thấy anh ngay lập tức.

Hôm nay anh đeo một chiếc ba lô đơn giản, mặc chiếc áo hoodie trắng là cô mua cho, nói anh tuấn tú thì hơi tầm thường, Hạ Uý cảm thấy, anh trông rất trong trẻo, sáng sủa, như mặt hồ nước lấp lánh dưới ánh nắng.

Nhất thời không biết nên khen gu thẩm mỹ của mình, hay nên khen Cố Vũ Tranh, là một người mặc gì cũng đẹp.

Bàn ký tặng bên này đã xếp hàng dài.

Hạ Uý vội vàng vào trạng thái làm việc.

Chỉ là khi cô không để ý, Cố Vũ Tranh, người đã đi hai vòng nãy giờ đã lén lén chen vào hàng tự lúc nào.

Một tấm poster được đặt trước mặt, Hạ Uý còn chưa kịp nói một tiếng hello, đã bất ngờ chạm mắt Cố Vũ Tranh.

Xì, cái người này mà ngoan ngoãn cái gì chứ!

Vừa mới khen anh xong, giây tiếp theo anh đã nhảy múa trước mắt cô rồi. Trong lúc Hạ Uý còn đang ngây người, Cố Vũ Tranh đã lên tiếng, anh mỉm cười với cô:

“Xin chào Hạ Hạ, mình thích cậu đã rất lâu rồi.”

“Thật sự rất lâu.”

Một lời mở đầu quá đỗi quen thuộc.

Thế nhưng Hạ Uý lại thấy tim mình rung động, không biết nên đáp lời thế nào. Nếu xung quanh không có ai, cô nhất định sẽ truy hỏi một câu, bao lâu rồi?

Nhưng không được.

Cô đang làm việc.

Nên cô không dám để lộ ra bất kỳ điều gì khác thường, cô miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Chào bạn… ký tặng và chụp ảnh đều được nhé.”

Cố Vũ Tranh tiếp tục diễn, nhún vai như không có chuyện gì: “Ký tặng đi, chụp ảnh… sau này chắc còn cơ hội.”

Nhiều người như vậy, nhiều đôi mắt như vậy, Hạ Uý căng thẳng đến mức tim sắp nhảy ra ngoài. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình thường: “Vậy xin hỏi bạn tên gì?”

Cố Vũ Tranh nhìn cô, không nói gì.

Im lặng một lúc.

Cuối cùng vẫn là Hạ Uý phá vỡ sự im lặng trước.

Cô chẳng buồn nghe câu trả lời của Cố Vũ Tranh, nhân lúc không ai nhìn về phía này, cầm bút lên viết thoăn thoắt hai cái, nhanh đến mức người đứng trước mặt còn không nhìn rõ cô viết gì. Sau đó, cô úp tấm áp phích lại, đưa tới, nở một nụ cười cực kỳ chuyên nghiệp: “Chúc bạn luôn vui vẻ. Hẹn gặp lại nhé.”

Buổi tối, hoạt động ký tặng kết thúc.

Hạ Uý kéo bộ đồ cosplay nặng trĩu về phòng khách sạn, cả người gần như kiệt sức.

Cô thay quần áo, tẩy trang, tắm rửa ngay lập tức, sau đó ngã phịch xuống giường, vùi mặt vào gối, thò một ngón tay ra, đung đưa.

Cố Vũ Tranh vặn nắp một chai nước khoáng, đưa cho cô.

Hạ Uý lắc đầu. 

Cô không cần thứ này.

_

Giường nệm hơi lún xuống.

Cố Vũ Tranh ngồi xuống bên cạnh cô, giúp cô vén tóc sau gáy, rồi vụng về bóp vai cho cô.

Hoàn toàn không giải tỏa được căng thẳng, thậm chí còn hơi ngứa, khiến cô muốn cười.

Phòng khách sạn mà ban tổ chức đặt là phòng hai giường, chiếc giường còn lại đã chất đầy đủ các loại đồ trang điểm, đồ dùng cá nhân và quần áo. Hạ Uý trở mình, nheo mắt, dịch sang bên kia, ra hiệu cho Cố Vũ Tranh nằm lên.

Sau khi điều chỉnh, cô cuộn mình vào lòng Cố Vũ Tranh, tay nắm lấy vải áo trước ngực anh, hít sâu một hơi, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi.

Đây là một tư thế thể hiện sự phụ thuộc rất mạnh mẽ.

Hạ Uý nhớ lại, Cố Vũ Tranh từng tăng ca đến khuya mới về nhà, cũng từng ôm cô theo tư thế tương tự. Có lẽ xã hội loài người và rừng rậm động vật không khác gì nhau, có thể phơi bày hết những khoảnh khắc yếu đuối cho đối phương, chính là sự chứng nhận tốt nhất cho mối quan hệ thân mật.

Cho đến khi tứ chi và não bộ chìm vào ranh giới của giấc ngủ.

Lúc này dường như rất thích hợp để trò chuyện, nói những câu chuyện không đầu không cuối, vô bổ. Cô hỏi Cố Vũ Tranh, trước đây khi còn một mình, anh có hay đến các buổi triển lãm truyện tranh chơi không?

Cố Vũ Tranh trả lời, không.

“Trừ khi công việc yêu cầu, ví dụ như lần kỷ niệm trước” anh nói: “Anh luôn cảm thấy mình không phù hợp với nơi này, hình như anh đã…”

“Già rồi.” Hạ Uý giúp anh nói hết câu này.

Từ này hơi khoa trương nhưng Cố Vũ Tranh không phủ nhận.

Hạ Uý cũng có cùng cảm giác.

Nếu như trên mạng nói, đây là một vòng tròn thì nghề nghiệp của họ hẳn là đang nằm ở vị trí trung tâm vòng tròn đó nhưng không hiểu sao cũng có lúc lại thấy mình như đang nằm ở ngoài rìa.

Đặc biệt là các hoạt động ngoại tuyến có số lượng người đông đảo, Hạ Uý đôi khi nhìn thấy những khuôn mặt trẻ tuổi mười mấy hai mươi thì sẽ hơi ngẩn người.

Nhìn họ đi cùng nhau, Hạ Uý sẽ nhớ lại lúc mình mới bắt đầu tiếp xúc với cosplay, lúc đó đâu có những bộ trang phục và đạo cụ tinh xảo như bây giờ. Tâm niệm ban đầu của mọi người đều giống nhau, là từ thích một nhân vật, đến trở thành nhân vật đó. Rất nhiều thứ đều tự làm, trang điểm vẽ vời lung tung, còn tự cho vậy là hay, bởi vì chỉ cần ở cùng bạn bè, là sẽ rất vui.

Thế nhưng.

Những người từng cùng cô đi triển lãm truyện tranh lúc đó, những năm gần đây phần lớn đều đã kết hôn sinh con, bị nhiều việc khác phân tán sự chú ý, dần dần chìm xuống phía sau của danh sách.

Khi World of Warcraft thông báo ngừng hoạt động vào đầu năm. Hạ Uý, người đã sớm bỏ cuộc, vội vàng đăng nhập vào lại, cùng vô số người chơi để lại một câu “Vì Azeroth” đầy trẻ con trên kênh thế giới, từ đó tạm biệt tựa game đã đồng hành với cô lâu nhất, cũng là từ biệt quá khứ xa xưa của mình, chào hỏi lẫn nhau.

Dường như mọi thứ đều đang báo hiệu thời gian đang trôi đi, cuộc sống đang thay đổi.

Những sở thích thời trẻ tuổi bồng bột ấy dường như trở thành đoạn “lịch sử đen”, không còn được nhắc tới nữa.

Thật khó để không cảm thấy buồn.

_

Hôm nay Hạ Uý còn gặp một người bạn cũ.

Là người chị học cùng đại học mà trước đây cô hay đi triển lãm truyện tranh cùng.

Chị ấy kết hôn sinh con sớm, bình thường chăm sóc gia đình không có thời gian, hôm nay là dịp hiếm hoi tranh thủ ngày nghỉ nên dẫn con gái đến tham gia triển lãm. Chị ấy hóa trang cho con gái thành Anya, bé con cosplay lúc nào nhìn cũng siêu đáng yêu nên thu hút rất nhiều nhiếp ảnh gia.

Không hiểu sao, Hạ Uý đứng bên cạnh nhìn, nước mắt gần như sắp rơi.

Cô hỏi Cố Vũ Tranh: “Anh hiểu không?”

Cố Vũ Tranh nói: “Đương nhiên.”

Con người luôn dễ dàng xúc động trước những khoảnh khắc thoáng qua trong chớp mắt và những người tình cờ nắm bắt được những khoảnh khắc này cùng lúc, thường sở hữu những tâm hồn tương đồng.

“Anh nói xem, chúng ta còn có thể mơ mộng bao lâu nữa?”

Cố Vũ Tranh trầm ngâm một lát, không trả lời thẳng, mà thay vào đó dùng một câu trích từ sách để đáp lại: “Chỉ cần những đứa trẻ còn vui vẻ, ngây thơ, vô lo vô nghĩ thì chúng sẽ có thể bay đến Đảo Mộng Mơ.”

Con người nhất định phải trưởng thành sao?

Nhất định phải trở thành người lớn theo cách mà mọi người vẫn luôn thường nghĩ sao?

Thời gian bay đi tùy ý nhưng ở Đảo Mộng Mơ của Peter Pan, chúng ta luôn có thể giữ vững lý tưởng trong tim.

Trẻ con nhưng đáng quý.

Hạ Uý đột nhiên cười lên, giờ phút này, cô cảm thấy mình không thể thích Cố Vũ Tranh hơn được nữa, giống như nước sôi đang sùng sục, nhiệt độ đã đạt đến giới hạn. Tại sao anh ấy lại tốt đến vậy? Tại sao lại có thể hiểu cô đến thế?

Cô cố gắng ngẩng đầu lên, hôn lên cằm Cố Vũ Tranh. Rồi lại cảm thấy chưa đủ, cô dịch người lên cao hơn một chút.

Tấm áp phích có chữ ký được đặt trên tủ đầu giường, trên đó có nét bút bay lượn của Hạ Uý.

“To my Peter Pan.”

Cô lẩm bẩm rồi nhẹ nhàng cắn lên môi anh.

Bình luận

Gửi phản hồi