Khi Tĩnh Thần Vương rời cung, gặp ngay Tĩnh An Vương từ ngoài cung trở về. Tĩnh Thần Vương đã có phủ đệ bên ngoài, hôm nay vào cung chỉ vì chiếu chỉ của bệ hạ. Dù đã được phong vương nhưng Tĩnh Thần Vương vẫn ở trong cung, đợi qua năm mới sẽ dọn ra phủ đệ của mình.
“Tam ca!” Tĩnh An Vương nhanh chân bước tới, giọng nói đầy nhiệt tình: “Từ khi ca rời cung, huynh đệ ta ít gặp nhau quá rồi đó!”
Mười chín tuổi, đã không còn là thiếu niên nhỏ tuổi nhưng Tĩnh An Vương trời sinh có đôi mắt đào hoa sáng long lanh, không chỉ có dung mạo thanh tú xinh đẹp, mà còn toát lên vẻ phong lưu phóng khoáng của tuổi trẻ.
Tĩnh Thần Vương chỉ lớn hơn hai tuổi nhưng lại tỏ ra trầm ổn hơn nhiều. Hắn cũng có đôi mắt đào hoa nhưng lại không có sự gai góc của tuổi thiếu niên, chỉ có phong thái anh tuấn và dáng vẻ cao quý.
Vẻ lạnh lùng cao ngạo của Tĩnh Thần Vương bỗng dịu đi nhiều, hắn cười nói: “Lời này nghe thật đáng thương, nếu không lập tức mời đệ qua phủ nhỏ hàn huyên, e rằng ta sẽ trở thành kẻ bất nhân trong miệng người đời mất!”
“Chỉ đợi lời này của tam ca thôi đó!” Tĩnh An Vương ném cuốn sách trong tay cho tiểu thái giám, theo Tĩnh Thần Vương rời cung.
Hai huynh đệ đi chưa bao lâu, bỗng nghe thấy tiếng đàn.
Âm thanh du dương trôi chảy, khiến lòng người khoan khoái dễ chịu. Hai người dừng chân:
“Ta biết rồi, hôm nay hoàng tỷ mở yến tiệc thưởng mai. Đi nào, xem ai đàn hay đến mức có thể sánh ngang với ta!” Tĩnh An Vương kéo Tĩnh Thần Vương đi về phía Bách Hoa Viên.
Tĩnh Thần Vương bất đắc dĩ mỉm cười. Trong lục nghệ của quân tử, Tĩnh An Vương ghét nhất là nhạc, căn bản hắn học mãi không thông nhạc lý. Nếu nói người đàn kia sánh ngang với hắn, đó đúng là một sự xúc phạm.
Hai huynh đệ đứng ngoài Bách Hoa Viên, nhìn thấy bóng người ngồi dưới hoa mai đỏ đang gảy đàn.
Tiệc nhỏ trong Bách Hoa Viên đã đến hồi kết. Thi Vân Lâm dạo khúc đầu tiên đã khiến mọi người kinh ngạc. Sau đó nàng như chịu đựng thử thách, thử qua nhiều loại nhạc cụ, không món nào không tinh thông, khiến người ta trầm trồ thán phục.
Từ khi Thi Vân Lâm cất tiếng đàn mở đầu, yến tiệc thưởng mai này cũng do nàng khép lại.
Thi Vân Lâm suy nghĩ một lát, cuối cùng gảy khúc “Bích Ba Dẫn.” Những mỹ nhân vừa còn đang rôm rả cười nói bỗng im bặt, lặng im nghe khúc nhạc phiêu diêu thoát tục này.
Giai điệu tuôn ra từ đầu ngón tay nàng, từng nốt từng phách dẫn người ta rời khỏi vườn mai náo nhiệt, bước vào không gian thiên địa mênh mông. Theo tiếng đàn của nàng, trước mắt như hiện lên khung cảnh núi non hùng vĩ, cảnh sắc tuyệt mỹ của đất trời dường như đang dần dần hiện ra như một bức tranh cuộn chầm chậm trải dài theo từng nốt từng nhịp.
Khi khúc nhạc sắp tàn, tiếng đàn cũng dần trở nên ai oán não nùng. Cảnh sắc hùng vĩ kia dần lùi về phía sau, tất cả trở về yên tĩnh, khi hồi thần lại thì chỉ còn lại chút quạnh hiu vương vấn mãi trong vườn mai.
Thi Vân Lâm gảy nốt cuối cùng, ngón tay thon thả lơ lửng trên dây đàn một lúc lâu mới từ từ buông xuống, nàng rũ mắt, giấu đi chút ẩm ướt nơi khóe mắt.
Tĩnh An Vương định thần lại rồi thốt lên: “Tài nghệ tuyệt diệu! Đây là tiểu thư hay phu nhân của nhà nào? Không chỉ đưa cảnh vào nhạc mà còn có dung nhan tựa tiên. Ta suýt nữa đã muốn cài hoa tỏ ý rồi đó!”
Tĩnh Thần Vương thu lại ánh mắt dò xét đang đặt lên Thi Vân Lâm, khẽ cười nói với đệ đệ: “Công chúa Tương quốc, tháng trước vừa thành thân với Kỳ Sơn Lang.”
Hắn thuận tay bẻ cành mai đỏ bên cạnh đưa cho Tĩnh An Vương, cười nói: “Đi, đi cài hoa tỏ tình đi.”
“Thôi thôi… tam ca đừng hại ta.” Tĩnh An Vương vội vàng khoát tay, lùi lại. Ánh mắt hắn nhìn Thi Vân Lâm tràn ngập tiếc nuối. “Đi thôi, đi thôi! Đừng làm kẻ nghe trộm nữa.”
Tĩnh An Vương kéo huynh trưởng định rời đi, Tĩnh Thần Vương ngoảnh lại nhìn, đặt nhành mai vừa hái lên đống tuyết trên chiếc đèn đá.
Trong Bách Hoa Viên, các mỹ nhân vẫn còn đắm chìm trong khúc nhạc.
Minh Từ công chúa nói: “Khúc hay gặp tay nghề điêu luyện, chỉ tiếc đoạn cuối chuyển sang trầm lắng nghe não lòng. Khi nhạc tàn cũng là lúc người tan, yến thưởng mai hôm nay đã đến hồi kết, cũng là hợp cảnh hợp tình.”
Thi Vân Lâm khẽ chớp mắt, giấu đi chút ẩm ướt nơi khóe, khi nàng ngẩng đầu lên đôi mắt đã trong veo sáng rõ. Nàng đứng dậy, mỉm cười: “Mạo muội trình diễn, mong không làm mất hứng của các vị ở đây.”
Khúc nhạc này vốn không nên kết thúc trong sầu bi như thế, chỉ là âm điệu thấu hiểu lòng người. Thi Vân Lâm gảy đàn mà không khỏi nhớ đến người thầy đã dạy nàng năm xưa, trong lòng đã chất chứa biển lệ, làm sao có thể không thấm đượm nỗi sầu lên dây đàn.
Phàn Tử Oánh nói: “Là ta ngu muội, khúc nhạc này trước đây chưa từng được nghe.”
Mấy người khác cũng phụ họa là chưa từng nghe, ai ai cũng hỏi về người sáng tác khúc nhạc.
Thi Vân Lâm đáp: “Là khúc nhạc do huynh trưởng ta sáng tác.”
Thái tử phi bỗng biến sắc, chăm chú nhìn Thi Vân Lâm rồi hỏi: “Không biết là vị hoàng tử nào của Tương quốc lại tài hoa đến thế?”
“Huynh trưởng.”
Sắc mặt Thái tử phi càng thêm lạnh lẽo. Nàng nhìn chằm chằm Thi Vân Lâm, nghiến răng nói từng chữ một: “Thi Nghiên Niên không chỉ giỏi giang nơi sa trường mà còn biết sáng tác nhạc khúc, quả thật có bản lĩnh!”
Dừng một chút, Thái tử phi cười lạnh một tiếng rồi nói: “Nghe nói bị vây hãm đến chết? Thương thay Vân Lâm cũng như bổn cung, không còn huynh trưởng nữa rồi.”
Bữa tiệc vốn đang hòa hợp bỗng chốc lại chìm vào im lặng.
Thái tử phi nhắc lại chuyện cũ, phơi bày mối thù giết huynh. Thi Nghiên Niên trên chiến trường đã giết huynh trưởng của Thái tử phi, buộc nàng phải hoà thân đến Kỳ quốc này. Khi nghe tin Thi Nghiên Niên chết, Thái tử phi không hề thỏa mãn mà chỉ thấy tiếc nuối, tiếc vì không thể tự tay lăng trì hắn.
Giữa Y Thư Trân và Thi Vân Lâm tồn tại mối thù chết chóc, vĩnh viễn không thể chung sống hòa thuận.
Một tiểu cung nữ từ bên ngoài bước vào, cúi chào mọi người rồi đi đến trước mặt Thi Vân Lâm bẩm báo: “Đại tướng quân đã đến Càn Đức viên, bảo phu nhân sau khi kết thúc ở đây thì đến đó tìm ngài.”
Có người cười đùa: “Quả là phu thê mới cưới, ngay cả người như Đại tướng quân mà cũng phải tự mình đưa đón phu nhân.”
Minh Từ công chúa vốn ít nói bỗng lên tiếng: “Yến tiệc hôm nay cũng nên kết thúc rồi. Đi đi, đừng để Đại tướng quân đợi lâu.”
Yến tiệc thưởng mai tổ chức ngoài trời, đứng suốt nửa ngày, dù Thi Vân Lâm mặc áo dày đến cỡ nào cũng thấy lạnh. Nàng từ biệt mọi người, theo cung nữ dẫn đường đi đến Càn Đức viên.
Trong mắt thái tử phi thoáng hiện vẻ khác lạ. Nàng không ngờ Kỳ Sơn Lang lại tự mình đến đón Thi Vân Lâm. Khoảng cách từ đây đến Càn Đức viên không xa, chỉ sợ tiếng cười nói lớn ở đây bên kia cũng có thể nghe thấy.
Thái tử phi vội vàng ra hiệu cho cung nữ bên cạnh dừng ngay kế hoạch nhưng cho dù tiểu cung nữ dẫn đường có đi chậm đến đâu thì cũng đã muộn rồi.
Bách Hoa Viên và Càn Đức Viên cách nhau bởi một con đường hẹp dài. Con đường vốn không hẹp, chỉ là hai bên trồng nhiều hoa cỏ um tùm, khiến lối đi ngày càng chật hẹp. Giờ đây tiết trời giá lạnh, trăm hoa e thẹn, hai bên đường chỉ còn những cành lá khô héo.
Đi được nửa đường, Thi Vân Lâm bỗng nghe tiếng chó sủa. Ban đầu nàng không để ý, chỉ nghĩ là thú cưng của vị chủ nhân nào trong cung nhưng ngay sau đó, một con chó lớn màu nâu từ sau bụi cây lao ra, xông thẳng về phía Thi Vân Lâm.
“Chó điên đâu chạy đến đây, mau cút đi!” Cung nữ dẫn đường giơ tay như muốn đuổi chó đi, đồng thời kéo Thi Vân Lâm nhanh chân chạy về phía Càn Đức Viên.
Con chó lớn nhe nanh với cung nữ, khiến nàng ta sợ đến mức hai chân run rẩy, ngã phịch xuống đất. Thi Vân Lâm bị kéo lảo đảo một cái, vừa đứng vững thì con chó đã lao tới.
Thi Vân Lâm vừa lùi lại vừa giơ tay ra đỡ con chó dữ.
Con chó cắn phập vào cánh tay nàng. Thi Vân Lâm vừa giật tay vừa hoảng hốt lùi về sau.
Nhìn thấy Thi Vân Lâm bị cắn, cung nữ ngã dưới đất sợ hãi kêu cứu ầm ĩ.
Thi Vân Lâm cũng sợ hãi vô cùng. Trước đây nàng từng nuôi một chú chó nhỏ, vốn rất yêu thích những loài mèo chó đáng yêu biết điều nhưng chưa từng thấy con chó hung dữ như thế này. Con chó dữ đã nhảy lên người nàng, nước dãi hôi thối xộc vào mũi.
Nàng không dám dùng tay kia đánh nó, chỉ có thể giật cánh tay bị cắn lại nhưng có làm cách nào cũng không thể thoát khỏi con chó dữ đang quấn lấy mình. Nàng hoảng loạn lùi lại, mắt ngấn lệ vì sợ hãi, không biết khi nào cung nhân mới tới giúp nàng đuổi con chó dữ đi.
Đột nhiên lưng nàng chạm phải vật gì đó, Thi Vân Lâm chưa kịp ngoảnh lại xem thì cánh tay bị cắn bỗng trống không.
Kỳ Sơn Lang giơ tay nắm lấy cổ con chó điên, dùng sức vặn mạnh làm cho con chó dữ lập tức nhả ra, Thi Vân Lâm nghe rõ mồn một tiếng cổ chó bị bẻ gãy.
Kỳ Sơn Lang một tay nâng con chó dữ đang giãy giụa, dùng sức ném mạnh, lực đạo kinh người, con chó rơi xuống đất, đầu đập mạnh vào đường đá xanh, máu thịt văng tung tóe.
Thi Vân Lâm nhìn đống hỗn độn đỏ trắng dưới đất mà tim đập thình thịch, nàng vô thức lùi lại nửa bước nhỏ.
Kỳ Sơn Lang quay người kéo cánh tay bị cắn của Thi Vân Lâm. Lúc này nàng mới tỉnh táo nhìn lại vết thương của mình. May thay vì sợ lạnh nên hôm nay nàng mặc chiếc áo bông dày, con chó dữ đã cắn rách chiếc áo bông màu vàng trắng của nàng, làm cho lớp bông bên trong bay tứ tung.
Kỳ Sơn Lang xắn tay áo lên, kiểm tra cánh tay của nàng.
Nhìn thấy cánh tay trắng mịn không hề hấn gì, Thi Vân Lâm mới thở phào nhẹ nhõm. Trong khoảnh khắc kinh hoàng vừa rồi, toàn thân nàng chìm trong sợ hãi, đến mức không biết mình có bị cắn hay không. Mắt Thi Vân Lâm nhanh chóng ngân ngấn nước mắt vì thoát nạn. Nàng từng nghe nói người bị chó dại cắn sẽ phát điên rồi chết.
Cũng lúc này, cung nhân mới mang gậy đánh chó chạy tới.
Kỳ Sơn Lang nhặt sợi bông từ áo của Thi Vân Lâm bay dính trên mặt hắn, nhìn bàn tay run rẩy của nàng, hắn từ từ kéo ống tay áo đã kéo lên xuống.
Hắn ngồi xổm xuống, kéo mí mắt con chó chết lên xem. Con chó này rõ ràng không phải đột nhiên điên cuồng như vậy mà bị người cho uống thuốc làm phát điên.
Kỳ Sơn Lang xách con chó chết đi về phía Bách Hoa Viên, máu không ngừng nhỏ xuống thành một vệt dài trên đường.
Trong Bách Hoa Viên, các mỹ nhân đang thu dọn chuẩn bị rời cung thì bỗng thấy Kỳ Sơn Lang xách con chó chết nhỏ máu đứng ở cửa. Có người hoảng hốt kêu lên, lập tức bịt miệng, kẻ khác sợ hãi ngã ngồi phịch xuống ghế.
Thái tử phi lảng tránh ánh mắt.
Kỳ Sơn Lang xách con chó chết đi qua đám nữ nhân yếu đuối, thẳng tay ném con chó chết đang chảy máu lên bàn tiệc của Đại công chúa.
Uy nghiêm như Minh Từ công chúa cũng giật mình run rẩy.
Các nữ nhân la hét thất thần, Kỳ Sơn Lang không nói lời nào quay đi ngay.
Kỳ Sơn Lang không thể lập tức biết đầu đuôi sự việc, cũng không cần hắn điều tra. Hôm nay tiệc thưởng mai do Minh Từ công chúa chủ trì, đương nhiên nàng ta phải chịu trách nhiệm cho mọi người một lời giải thích.
Kỳ Sơn Lang bước từng bước lớn về phía Thi Vân Lâm, tay đưa ra như muốn nắm tay nàng. Khi đến gần, hắn đi vòng sang phía bên kia của nàng, dùng bàn tay không dính máu để nắm tay nàng.
Thi Vân Lâm lén liếc nhìn hai bàn tay đang nắm chặt của họ.
Kỳ Sơn Lang huýt sáo, con ngựa ô cao lớn vượt qua bụi cây được cắt tỉa gọn gàng phi tới, các cung nhân vội vàng tránh đường.
Kỳ Sơn Lang bế Thi Vân Lâm lên ngựa, hắn bỗng quay đầu nhìn lại Bách Hoa Viên rồi hỏi: “Bị bắt nạt rồi?”
Thi Vân Lâm vội lắc đầu: “Không có.”
Kỳ Sơn Lang thu tầm mắt lại, không nói thêm lời nào, cưỡi ngựa đưa Thi Vân Lâm trở về cung Bách Tường.
Ngựa của hắn luôn phi nước đại, gió lạnh lướt qua gò má Thi Vân Lâm, mỗi lần ngồi sau lưng hắn, nàng đều vô thức khép chặt đôi mắt.
Hôm nay, khi đã đi được nửa đường, Thi Vân Lâm chậm rãi mở mắt.
Gió lạnh như dao cứa vào mắt nhưng lại mang theo sự dịu dàng lạ thường. Phong cảnh hai bên đường vụt qua nhanh đến mức nàng chưa từng thấy bao giờ. Nhanh đến mức trở thành một cảnh đẹp mới lạ trong mắt nàng.
Kỳ Sơn Lang tay trái nắm dây cương, tay phải dính máu buông thõng bên hông. Thi Vân Lâm do dự một chút, rồi nắm lấy cổ tay hắn, kéo bàn tay phải của hắn lại gần, dùng khăn tay lau từng vết máu trên tay hắn. Có một vài vết máu đã khô cứng, không thể lau sạch.
Kỳ Sơn Lang liếc nhìn, tay trái buông dây cương, lấy bình nước bên hông ngựa, dùng răng mở nút bình nước rồi tuỳ tiện đổ nước lên tay phải.
Nhìn dòng nước bắn tung tóe, Thi Vân Lâm ngẩn người một lúc, rồi mới tiếp tục lau.
Con ngựa ô phi nước đại thỏa thích, đến trước cung Bách Tường mới miễn cưỡng dừng lại.
Kỳ Sơn Lang đỡ Thi Vân Lâm xuống ngựa trước, rồi mới tự mình xuống.
Thi Vân Lâm nghe thấy tiếng xe ngựa. Quay đầu lại, thấy xe ngựa của cung Bách Tường đã trở về.
Sáng nay, Kỳ Sơn Lang phái xe đi đón người nên đã khiến Thi Vân Lâm có chút tức giận. Lúc này, nàng không khỏi tò mò không biết hắn phái xe đi đón ai?
Xe ngựa dừng lại, dưới ánh mắt hiếu kỳ của Thi Vân Lâm, người trong xe đẩy cửa bước ra.
Thi Vân Lâm bỗng hét lên một tiếng.
Kỳ Sơn Lang đứng bên cạnh giật mình, quay sang nhìn nàng, thấy đôi mắt nàng bỗng nhiên sáng rực lên.

Gửi phản hồi