Thi Vân Lâm nắm chặt vạt áo Kỳ Sơn Lang, không thốt nên lời, mím môi tủi thân.
Nàng không nói gì nên Kỳ Sơn Lang hoàn toàn không hiểu nàng đang khóc vì điều gì. Khi nàng với tay nắm vạt áo hắn, tấm chăn che trước người trượt xuống để lộ ra những vết tích trên ngực.
Trên làn da trắng như sứ, những vết xước nhỏ ấy trông càng thêm chói mắt.
Kỳ Sơn Lang chăm chú nhìn những vết thương trên ngực nàng, từ từ nhíu mày.
Thi Vân Lâm tự vấn liệu mình có đòi hỏi quá nhiều hay không? Nàng tự nhủ trong lòng rằng không mang theo thị nữ thì thôi.
Vừa an ủi bản thân xong, nàng phát hiện Kỳ Sơn Lang đang nhìn mình với ánh mắt nghi hoặc. Nàng ngơ ngác theo ánh nhìn của hắn cúi đầu xuống, nhìn thấy những vết trầy xước trên người. Khi nàng ngẩng lên quan sát biểu cảm của Kỳ Sơn Lang, đôi mắt nàng bất ngờ mở to, hắn không biết những vết xước này trên người nàng từ đâu mà ra à?
Thi Vân Lâm do dự một chút, từ từ giơ tay lên, đầu ngón tay chỉ vào mặt Kỳ Sơn Lang.
Kỳ Sơn Lang vốn không phải công tử quý tộc chải chuốt mũ ngọc áo gấm, càng không có thói quen cạo râu hàng ngày. Như lúc này, lớp râu lún phún dưới cằm hắn đã khá dài.
Thi Vân Lâm thò đôi chân thon từ trong chăn ra, xỏ vào đôi hài. Nàng đứng dậy, cầm chiếc áo choàng lông chồn của Kỳ Sơn Lang treo ở đầu giường, quấn vội lên người rồi nhanh chóng bước đến chậu nước cạnh cửa. Nàng cúi xuống nhấc ấm nước trên đất đổ vào chậu khoảng một nửa, rồi cầm dao găm, cao thơm cùng khăn mặt, nhanh chóng quay lại chỗ Kỳ Sơn Lang.
Nàng bưng chậu nước trở lại giường, ánh mắt mong đợi nhìn Kỳ Sơn Lang: “Để ta giúp ngài cạo râu nha?”
Đây là việc Thi Vân Lâm muốn làm từ rất lâu rồi.
Nếu có thể, nàng thậm chí còn muốn dùng đá mài để mài đi lớp chai sạn trong lòng bàn tay hắn.
Kỳ Sơn Lang liếc nhìn con dao găm trong tay Thi Vân Lâm. Đó chính là con dao khắc hình sói hắn ném cho nàng trong lần đầu gặp mặt.
Thấy Kỳ Sơn Lang không phản ứng gì, Thi Vân Lâm xem như hắn đã đồng ý. Nàng đặt chậu nước lên bàn nhỏ cạnh giường, kê gần hơn một chút sau đó nàng đưa tay ôm lấy cánh tay Kỳ Sơn Lang kéo nhẹ về phía sau, mời hắn ngồi xuống mép giường.
Thi Vân Lâm chưa từng cạo râu cho ai bao giờ nhưng nàng đã từng chứng kiến quá trình đại hoàng huynh cạo râu nhiều lần. Đại hoàng huynh luôn dùng các loại cao thơm có mùi khác nhau bôi lên lớp râu xanh lợt, có lúc hắn đột nhiên quay đầu lại, khuôn mặt đầy bọt trắng, cười hỏi nàng mùi nào thơm hơn.
Ánh Thi Vân Lâm chợt tối sầm, nàng thu hồi dòng suy nghĩ.
Thi Vân Lâm nhúng cao thơm vào nước, bóp trong tay rồi cẩn thận bôi lên râu của Kỳ Sơn Lang.
Kỳ Sơn Lang cảm thấy động tác của nàng quá chậm chạp nhưng nhìn thấy dáng vẻ chăm chú của nàng, hắn lại mặc kệ.
Cuối cùng cũng bôi xong, Thi Vân Lâm chuẩn bị tâm lý một lúc mới dám cầm dao găm lên.
Nàng khi đứng bên trái Kỳ Sơn Lang, khi lại bước sang bên phải, tìm vị trí thuận tay nhất. Sau cùng nàng đứng trước mặt Kỳ Sơn Lang khom lưng, cầm dao găm áp sát mặt hắn, không ngừng điều chỉnh góc lưỡi dao.
“Cạo đi!”
Thi Vân Lâm đang suy nghĩ có nên đổi một con dao không quá sắc không thì tiếng nói đột ngột của Kỳ Sơn Lang khiến nàng giật mình, tay run lên, suýt nữa làm rơi con dao trong tay.
Thi Vân Lâm hít một hơi thật sâu, nghĩ về chuyện trên đường chạy trốn. Khi chạy nạn, nàng từng đâm một mũi tên vào ngực một tên truy binh. Giết người còn dám làm, huống chi chỉ là cạo râu? Nghĩ vậy, sự căng thẳng của nàng giảm bớt, cuối cùng mới hạ dao xuống.
Lưỡi dao sắc bén dễ dàng cắt đứt sợi râu, trong không gian yên tĩnh, bên tai Thi Vân Lâm chỉ còn lại tiếng lưỡi dao lướt qua từng sợi râu, cùng với đó là tiếng nước từ chiếc khăn ướt đặt trên thành chậu thỉnh thoảng nhỏ giọt vào chậu.
Dần dần, nàng cũng không còn quá căng thẳng nữa.
Không còn căng thẳng, nàng không dồn hết tâm trí vào đám râu trước mắt nữa, mà chú ý đến ánh mắt khác thường của Kỳ Sơn Lang, vừa kỳ lạ lại vừa quen thuộc.
Thi Vân Lâm nghi hoặc cúi đầu theo ánh mắt của Kỳ Sơn Lang. Nàng mới phát hiện đai lưng của mình đã lỏng ra không biết từ lúc nào, hai vạt áo choàng rộng màu vàng buông thõng. Mà lúc nãy nàng vì vội vàng muốn cạo râu cho Kỳ Sơn Lang nên trên người chỉ khoác mỗi chiếc áo choàng này, lúc này nàng đang khom người đứng trước mặt Kỳ Sơn Lang.
Thi Vân Lâm lập tức đỏ mặt, nàng hoảng hốt muốn kéo vạt áo lại, lưỡi dao trong tay liền lệch đi. Vết máu lập tức chảy dọc theo lưỡi dao, hòa vào dòng nước trên mặt Kỳ Sơn Lang, nhanh chóng chảy thành dòng rơi xuống.
Thi Vân Lâm kinh hãi thốt lên, con dao găm trong tay rơi xuống, thân hình nàng cũng loạng choạng lùi lại nửa bước.
Kỳ Sơn Lang không vội vàng đỡ lấy con dao rơi của nàng, hắn nghiêng đầu về phía bên mặt bị rách, đầu lưỡi chạm vào má, thăm dò vết thương qua lớp da thịt.
Hắn xoay ngược con dao, cán dao hướng về phía Thi Vân Lâm: “Tiếp tục đi.”
Thi Vân Lâm nhìn hắn ngây người, không dám đưa tay ra đón.
Kỳ Sơn Lang cảm thấy bất lực, hắn đẩy con dao vào tay nàng, sau đó một tay nắm lấy eo nhỏ của nàng rồi bế cả người nàng lên, đặt nàng quỳ trên hai bên đùi mình. Khoảng cách gần như vậy khiến Thi Vân Lâm nhìn rõ máu đang không ngừng chảy ra từ vết thương trên mặt Kỳ Sơn Lang. Như tỉnh cơn mộng, nàng vội vàng lấy chiếc khăn bên chậu gỗ, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên mặt hắn.
Nàng lau đi lau lại, cho đến khi vết thương trên mặt Kỳ Sơn Lang ngừng chảy máu thì mới thở phào nhẹ nhõm, nàng mới cầm dao lên định tiếp tục.
Sau một hồi do dự, nàng nhìn Kỳ Sơn Lang bằng đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: “Ta… ta không dám nữa…”
Kỳ Sơn Lang rũ mắt, hắn kéo lại tấm áo choàng xộc xệch của Thi Vân Lâm, gom lại gọn gàng. Sau đó hắn nắm lấy bàn tay nàng đang cầm dao, tiếp tục cạo râu.
Động tác của hắn quá nhanh, lực lại mạnh. Bàn tay Thi Vân Lâm kẹp giữa lưỡi dao sắc bén và lòng bàn tay hắn, tim đập thình thịch.
Chỉ vài nhát, Kỳ Sơn Lang đã cạo xong, buông tay Thi Vân Lâm ra. Nàng vẫn giữ nguyên tư thế quỳ dạng trên đùi hắn, sợ hãi không dám động đậy.
Bên ngoài vang lên tiếng bẩm báo của cung nhân: “Đại tướng quân, đại nhân Túc Vũ xin vào yết kiến.”
Kỳ Sơn Lang vỗ nhẹ vào mông Thi Vân Lâm một cái thì nàng mới tỉnh táo lại, vội vàng đứng dậy khỏi người hắn.
Kỳ Sơn Lang đứng lên, tùy ý lật lại cổ áo lông chồn bị lộn ngược của Thi Vân Lâm: “Mặc áo.”
Đợi khi Kỳ Sơn Lang đi khỏi, Thi Vân Lâm mới lẩm bẩm: “Ai chẳng biết phải mặc áo chứ…”
Nhưng nàng không ngờ Kỳ Sơn Lang lại trở về nhanh đến thế. Khi hắn quay lại, nàng mới chỉ mặc xong nửa bộ quần áo. Nàng vội vàng hoàn tất trang phục rồi chạy theo sau lưng hắn, cùng hắn trở về núi Kỳ.
Trước khi đi, Thi Vân Lâm miễn cưỡng bảo Dã Thanh và Hựu Lục đến ngõ Trường Thanh. Trong lòng nàng nghĩ thầm dù sao Kỳ Sơn Lang là võ tướng thường xuyên xuất chinh, mỗi lần đi mấy tháng là chuyện thường tình. Biết đâu hắn sắp phải rời kinh thành, lúc đó sẽ đón hai người về bên mình!
Trên đường đi, Thi Vân Lâm vẫn lo lắng cho những ngày sắp tới.
Nàng vốn chẳng biết nấu ăn, cũng không giặt được quần áo. Ngay cả những việc thường ngày như dọn giường, quét dọn, nàng cũng chưa từng làm qua.
Nàng chỉ biết tự an ủi mình rằng những việc này không khó, người khác làm được thì nàng cũng làm được…
Nhưng trên núi Kỳ có sói thật không? Ý là sói có bốn chân thực sự ấy…
Thi Vân Lâm bị Kỳ Sơn Lang đưa lên ngựa đi rất lâu, lâu đến mức ngồi mỏi cả lưng, đau cả mông. Khi con ngựa ô dừng lại, nàng thở phào nhẹ nhõm tưởng rằng cuối cùng đã tới nơi.
Kỳ Sơn Lang bế nàng xuống, vỗ nhẹ vào cổ ngựa, con tuấn mã hí vang một tiếng rồi quay đầu bỏ đi.
Sau đó, hắn tiếp tục đi về phía trước.
Thi Vân Lâm đứng sững tại chỗ trong làn gió lạnh mùa đông một lúc mới chợt nhận ra, vẫn chưa tới hang sói của Kỳ Sơn Lang, không đi ngựa nữa vì đoạn đường phía trước ngựa khó mà vượt qua.
Nàng ngẩng lên nhìn Kỳ Sơn Lang, thấy hắn đã đi xa một quãng nên vội vã chạy theo. Nàng bám theo những dấu chân hắn in trên tuyết, cúi đầu bước tới.
Đi không nổi nữa, nàng dừng bước, bỗng giật mình nhận ra xung quanh toàn bụi rậm cỏ dại cao hơn cả người mình. Gió núi lạnh buốt thổi qua, cỏ dại đung đưa, những cành dài quất vào chân nàng như rắn rết. Nàng hoảng hốt nhìn quanh, chỉ thấy mình bị vây quanh bởi những bụi cây khô quái dị, bóng dáng Kỳ Sơn Lang đã biến mất từ lúc nào.
“Kỳ Sơn Lang—” nàng hoảng sợ gào lên.
“Trên đây.”
Thi Vân Lâm ngẩn người ngước nhìn, thấy phía trước trên vách đá dựng đứng như vực thẳm, Kỳ Sơn Lang thong dong ngồi trên tảng đá nhô ra, đôi chân dài buông thõng, gió lạnh thổi phồng chiếc áo choàng khiến hắn càng thêm phóng khoáng tự tại.
Thi Vân Lâm nhìn đến mỏi cả cổ, nàng khẽ thốt lên: “Ta leo lên không nổi”, rồi bất ngờ oà lên khóc nức nở.
Lần cuối nàng khóc lóc thảm thiết mất hết thể diện như thế này có lẽ là khi còn nhỏ dại hai ba tuổi chưa biết gì. Gió lạnh thổi tung mái tóc mai bên tai, tóc tai dính vào nước mắt trên mặt, nàng mặc kệ cứ thế khóc lóc thảm thiết.
Kỳ Sơn Lang nhảy phốc xuống, đứng vững vàng trước mặt nàng.
Hắn hỏi: “Nàng không thấy nơi này rất tốt sao?”
Hắn hiếm khi chủ động nói chuyện với Thi Vân Lâm, lại còn là những lời… vô nghĩa như thế.
Thi Vân Lâm hoàn toàn không thấy nơi này có gì tốt cả! Tốt ở chỗ nào chứ?
Nàng chỉ cảm thấy mình thật thảm, sao lại rơi vào cảnh ngộ này. Nàng vừa khóc vừa nói: “Có rắn, trên chân ta!”
Kỳ Sơn Lang im lặng một lát rồi nói: “Mùa này không có rắn.”
Thi Vân Lâm vẫn khóc lóc không ngừng, nàng bất chấp nói lời tức giận: “Giá có hổ dữ xông tới thì tốt, ta sẽ đứng che cho ngài để bị hổ cắn chết đi cho xong, không còn khổ nữa, biết đâu ngài lại cảm kích ơn cứu mạng mà chiếu cố gia đình ta hu hu…”
Vốn dĩ Kỳ Sơn Lang đã không thể nghe hiểu những câu dài dòng, huống chi Thi Vân Lâm vừa khóc vừa nói không rõ lời. Hắn cúi đầu, nhíu mày suy nghĩ mãi mới hiểu.
Hắn nghiêm túc nói: “Có ta ở đây, thú dữ không dám xuất hiện.”
Thi Vân Lâm mím chặt môi, tiếng khóc càng thêm thảm thiết.
Kỳ Sơn Lang lại nghiêm túc hỏi: “Nàng thật sự muốn chết?”
Thi Vân Lâm giật mình.
Ánh mắt nghiêm túc của Kỳ Sơn Lang khiến nàng cảm giác chỉ cần nàng gật đầu, hắn sẽ lập tức giúp nàng chết ngay lập tức! Nàng vội vàng vừa khóc vừa lắc đầu.
Nàng đâu có muốn chết…
Kỳ Sơn Lang đưa tay về phía Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm hít một hơi, cơn hờn dỗi đã nguôi ngoai, lý trí trở lại, âm thầm đặt tay vào lòng bàn tay hắn, để hắn dắt đi giữa bụi cây rậm rạp.
Đi chưa được bao lâu, Kỳ Sơn Lang dừng bước. Hắn nắm lấy eo Thi Vân Lâm, nhấc bổng nàng lên rồi đặt xuống một tảng đá bên đường. Thi Vân Lâm vừa kịp đứng vững thì Kỳ Sơn Lang đã quay người lại trước mặt nàng.
Đây là lần đầu tiên Thi Vân Lâm được đứng trên cao nhìn xuống Kỳ Sơn Lang, cao hơn hắn cả một cái đầu, cảm giác không phải ngước nhìn thật kỳ lạ.
Không cần Kỳ Sơn Lang nói, Thi Vân Lâm cũng ngoan ngoãn ôm lấy cổ hắn, áp sát vào lưng hắn.
Tiếp theo đó, tim Thi Vân Lâm như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực, đôi tay ôm lấy Kỳ Sơn Lang càng lúc càng siết chặt.
Phong cảnh núi Kỳ vụt qua trước mắt nàng. Tiếng gió rít trở nên điên cuồng hơn. Con voọc mũi hếch trên cành cây tò mò nghiêng đầu nhìn nàng, nàng còn chưa kịp ngắm kỹ thì con voọc đã nhảy đi xa tít.
Thi Vân Lâm không hiểu nổi những tảng đá núi cao hơn cả người nàng, làm sao Kỳ Sơn Lang có thể vừa cõng nàng vừa nhảy lên dễ dàng mà không cần bám víu?
Chân hắn có phải chân người không vậy?
Đá núi hiểm trở, gió lạnh buốt giá nhưng tấm lưng Kỳ Sơn Lang vô cùng vững chãi. Thi Vân Lâm áp mặt vào lưng hắn, không còn sợ hãi nhiều nữa, bắt đầu tò mò ngắm nhìn xung quanh.
Gần tối thì cuối cùng cũng đến nơi.
Một căn nhà gỗ nhỏ bé đơn sơ, thậm chí chẳng có cả đèn.
Thi Vân Lâm vừa lạnh vừa mệt, ngồi xuống giường mới phát hiện đó là giường đá, may mà có trải da hổ dày nên không quá lạnh lẽo, nàng tò mò quan sát căn phòng tối om.
Đây chính là sào huyệt của Kỳ Sơn Lang sao?
Nàng lại thấy cũng tạm được, ít nhất không phải là hang động.
Khi Kỳ Sơn Lang từ bên ngoài bước vào, thấy Thi Vân Lâm cuộn tròn thành một cục nhỏ trên tấm da hổ đã ngủ say.
Động tác quen thuộc giật áo nàng của Kỳ Sơn Lang bỗng dừng lại. Hôm nay nàng khóc nhiều lại mệt mỏi, đêm qua cũng làm nàng đau, có lẽ vết thương chưa xẹp.
Đêm nay là đêm đầu tiên Kỳ Sơn Lang không động vào Thi Vân Lâm.
Đêm khuya, Thi Vân Lâm tỉnh giấc vì lạnh.
Nàng lạnh đến run rẩy, trằn trọc mãi mà không ngủ được, cuối cùng đành nhìn Kỳ Sơn Lang bên cạnh.
Cơ thể hắn lúc nào cũng nóng như lửa.
Thi Vân Lâm do dự rất lâu, rồi cẩn thận chui vào lòng Kỳ Sơn Lang.
Kỳ Sơn Lang mở mắt.
[Tác giả có lời muốn nói]
Sói: Nửa đêm chui vào lòng ta, phải chăng nàng muốn… cái đó cái đó cái đó?

Gửi phản hồi