Trong thiên lao không có đèn, tối đen như mực, trên hành lang dài hẹp treo một ngọn đèn dầu leo lét, chiếu lên khuôn mặt không chút biểu cảm của Kỳ Sơn Lang.
Thi Vân Lâm ngây ngẩn nhìn phản ứng của hắn một lúc, rồi rầu rĩ lắc lắc cổ tay đã hơi mỏi. Kỳ Sơn Lang ăn nhiều, nàng đút cho hắn từng miếng từng miếng, động tác lặp đi lặp lại khiến cổ tay nàng hơi mỏi.
Thi Vân Lâm im lặng thu dọn hộp cơm, đi theo sau Kỳ Sơn Lang, ra ngoài.
Hai tên cai ngục trong hành lang nhìn thấy Kỳ Sơn Lang đường hoàng đi ra từ bên trong, hai người liếc nhìn nhau, nhanh nhẹn nép mình vào một gian phòng giam, coi như không thấy gì.
Trên đường đi, gặp bất kỳ cai ngục nào khác cũng đều cúi đầu quay đi, giả vờ không biết việc Kỳ Sơn Lang rời đi.
Thi Vân Lâm xách hộp cơm rỗng, khẽ thở dài không thành tiếng. Nàng cảm thấy mình đúng là đã lo bò trắng răng, tốn hơi sức lo lắng chuyện không đâu.
Bước ra khỏi thiên lao, ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài tạo thành sự tương phản rõ rệt với bóng tối trong thiên lao, thậm chí còn hơi chói mắt. Thi Vân Lâm theo bản năng dừng bước, nhắm mắt lại để điều chỉnh. Khi nàng mở mắt ra lần nữa, trước mắt là đôi mắt của Kỳ Sơn Lang đang cúi xuống, áp sát thăm dò.
Thi Vân Lâm lùi lại nửa bước, đưa hộp cơm trong tay cho Hựu Lục, bảo nàng về trước.
“Về núi Kỳ sao?” Thi Vân Lâm hỏi.
Kỳ Sơn Lang gật đầu.
Trong lòng Thi Vân Lâm lại không muốn. Hôm nay là Tiểu Niên, nàng muốn ở bên gia đình, hơn nữa mẫu thân và Liễu ma ma còn may cho nàng y phục mới nàng còn chưa kịp mặc. Giờ mà về núi Kỳ thì càng không kịp mang theo y phục mới. Nàng càng nghĩ càng thấy vô lý, hối hận vì đã chạy đến thiên lao một chuyến này.
Nàng xị mặt xuống, miễn cưỡng nói: “Ngày mai đi…”
Kỳ Sơn Lang lại gật đầu.
Thi Vân Lâm ngẩn ra vì sự đồng ý nhanh chóng của hắn. Trong lòng nàng nhanh chóng vui vẻ trở lại, khóe môi cong lên. Nàng không còn đi theo sau Kỳ Sơn Lang nữa, bước nhanh hai bước, đi ngang hàng với hắn.
Trên đường về ngõ Trường Thanh, đi ngang qua một khu chợ nhỏ, lác đác vài cửa hàng mở cửa. Đúng giờ trưa vài quán ăn đang tỏa ra mùi hương hấp dẫn, khơi gợi thèm ăn.
Còn lâu mới đến ngõ Trường Thanh, lúc trở về chắc chắn đã quá giờ cơm. Thi Vân Lâm quay đầu nhìn Kỳ Sơn Lang, chậm rãi đưa tay ra, nắm lấy vạt áo của hắn khẽ lay lay, Kỳ Sơn Lang cúi đầu liếc nhìn nàng.
“Vừa rồi ngài chắc chưa ăn no đúng không? Chúng ta đi ăn mì đi.”
Kỳ Sơn Lang nhìn nàng không nói gì.
Thi Vân Lâm nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ta biết ngài nghe hiểu mà… ” Nàng kéo vạt áo của Kỳ Sơn Lang.
Kỳ Sơn Lang thuận theo nàng, bước vào quán mì kia.
“Chủ quán, cho một phần mì dương xuân và một phần mì thịt bò!” Thi Vân Lâm nói.
Hai người vừa ngồi xuống, Thi Vân Lâm đột nhiên phát hiện bốn năm vị khách vốn đang ngồi trong quán đều vội vàng đứng dậy rời đi, ngay cả những bát mì mới bắt đầu ăn cũng không ăn thêm miếng nào.
Không ngon sao? Thi Vân Lâm vừa nảy ra ý nghĩ này, đã thấy tay chủ quán lau tạp dề liên tục run rẩy.
Thi Vân Lâm sau khi hiểu ra mới quay đầu nhìn Kỳ Sơn Lang bên cạnh. Là vì Kỳ Sơn Lang đến nên những vị khách kia mới đều đi.
Kỳ Sơn Lang không biểu cảm gì, sớm đã đoán được sẽ như vậy. Đây cũng là lý do vì sao hắn hiếm khi vào các cửa hàng quán xá. Không chỉ cửa hàng quán xá, hắn ngay cả đám đông cũng không muốn bước vào.
Thi Vân Lâm nhỏ giọng lẩm bẩm: “Có cần phải vậy không? Có gì đáng sợ đâu… “
Kỳ Sơn Lang liếc nàng một cái, đột nhiên lên tiếng phản vấn: “Nàng không sợ sao?”
Thi Vân Lâm nghẹn lời.
Đúng vậy, nàng cũng sợ hắn. Ngay cả thê tử của hắn cũng sợ hắn.
Kỳ Sơn Lang dời mắt, từ khung cửa sổ đang mở nhìn ra dòng người đang qua lại trên đường phố bên ngoài. Hắn sớm đã quen với việc bị người ta sợ hãi.
Thi Vân Lâm chuyển mắt nhìn về phía Kỳ Sơn Lang, đột nhiên cảm thấy hắn có chút đáng thương, có lẽ nàng nên thử không sợ hắn nữa.
Không không… không cần thử, nàng hiện tại vốn không còn sợ hắn như lúc mới quen nữa. Hiện tại… phần lớn thời gian là ban đêm mới thấy sợ hắn.
Chủ quán mì cúi đầu bước nhanh tới, run rẩy bưng lên hai bát mì. Bát mì vừa đặt xuống, ông ta lập tức nhanh chóng lùi ra.
Thi Vân Lâm cầm đũa gắp hai lá rau xanh trên mặt mì ăn trước, mới bắt đầu ăn mì.
Kỳ Sơn Lang liếc nhìn nàng, đột nhiên đứng dậy, đi về phía nhà bếp phía sau.
Thi Vân Lâm không biết hắn muốn làm gì, chỉ nghe thấy giọng run rẩy của chủ tiệm mì trốn trong bếp hỏi Kỳ Sơn Lang muốn gì.
Nàng không nghe thấy Kỳ Sơn Lang lên tiếng, chỉ thấy Kỳ Sơn Lang đã từ trong bếp đi ra. Tay hắn cầm một cái chén lớn, sải bước đi về bàn, úp thứ trong chén lên tô mì của Thi Vân Lâm, rồi nhấc lên.
Tô mì dương xuân bốc hơi nghi ngút được phủ một lớp rau xanh mướt.
Nàng thích ăn rau, chỉ hai miếng không đủ.
Thi Vân Lâm liếc nhìn Kỳ Sơn Lang, dùng đũa ấn rau xanh vào nước mì để cho rau thấm đẫm nước dùng rồi mới im lặng ăn.
Khi Thi Vân Lâm và Kỳ Sơn Lang trở về ngõ Trường Thanh, Thẩm Đàn Khê cùng Hựu Lục mới đi tới Tư Hồng Tự. Con đường này thật sự quá xa, dù trời lạnh nhưng Thẩm Đàn Khê đã đi một quãng đường dài như vậy, trên trán đã lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ li ti, đôi má trắng nõn của nàng cũng đã ửng hồng.
Nàng vừa đi tới cửa Tư Hồng Tự thì đã thấy Tĩnh Dũng Vương từ trong chùa đi ra.
Vết thương do mũi tên mấy ngày trước khá nghiêm trọng, gần như xuyên thủng cả người Tĩnh Dũng Vương. Hôm nay lại vất vả chạy đôn chạy đáo nên Tĩnh Dũng Vương bắt đầu mệt mỏi, sắc mặt cũng trở nên không tốt. Lẽ ra hắn nên nằm trên giường nghỉ ngơi, chỉ là sau vụ ám sát kia thì hắn lo lắng cho an nguy của mẫu phi.
Hoàng quý phi thường xuyên đến Tư Hồng Tự, tuyệt đối sẽ không vì một lần ám sát mà không đến nữa. Tĩnh Dũng Vương không thể không lo liệu, đã phái thêm người, bí mật bảo vệ tại Tư Hồng Tự.
“Đúng rồi, đừng để Hoàng quý phi biết.” Tĩnh Dũng Vương nghiêng đầu dặn dò. Nếu để mẫu phi biết hắn bí mật phái người bảo vệ, có lẽ bà sẽ lại để lộ vẻ ghê tởm.
Ngay cả sự bảo vệ của nhi tử ruột, đối với Hoàng quý phi mà nói cũng là một chuyện ghê tởm. Xét cho cùng, đối với Hoàng quý phi, sự tồn tại của Tề gia chính là một chuyện ghê tởm đến cùng cực.
Tĩnh Dũng Vương quay đầu lại, liền nhìn thấy Thẩm Đàn Khê đang đi tới. Hắn nhướng mày, vẻ mệt mỏi tan biến, cười nói: “Đã nói là đường xa, ta đưa ngươi một đoạn ngươi không chịu, bổn vương về phủ một chuyến rồi mới tới, mọi việc đã xử lý xong thì ngươi mới đến nơi à?”
Hắn kéo dài âm cuối, ánh mắt dừng lại trên đôi má ửng hồng ẩm ướt của Thẩm Đàn Khê.
Thẩm Đàn Khê cung kính quỳ gối hành lễ, cung kính nói: “Không dám làm phiền điện hạ.”
Thẩm Đàn Khê vẫn không ngẩng đầu, cúi đầu rủ mắt lướt qua Tĩnh Dũng Vương, bước vào chùa.
Tiểu hòa thượng đón nàng: “Hôm nay sắp có tuyết lớn lại là tiểu niên, còn tưởng nữ thí chủ không đến.”
“Không thể không đến.” Thẩm Đàn Khê mỉm cười dịu dàng, đi đến sau bàn dài, cầm bút chép kinh cầu nguyện.
Tĩnh Dũng Vương đứng ngoài cửa nhìn bóng dáng nàng chăm chú chép kinh, mảnh mai như sương liễu, lại đoan trang hiền thục như mây. Tĩnh Dũng Vương trầm ngâm cúi đầu, xoa xoa chiếc nhẫn trên ngón tay.
Thẩm Đàn Khê cúi đầu nhẹ nhàng thổi khô mực trên giấy, gấp lại, bỏ vào đèn bình an. Nàng đứng dậy, bưng đèn bình an đi đến bức tường đèn bên cạnh, một tay vén váy leo thang, một tay cẩn thận bảo vệ đèn bình an, đặt nó lên tầng cao nhất của giá.
Từng chiếc đèn bình an dày đặc đặt trên giá, đại diện cho từng lời cầu nguyện.
Thẩm Đàn Khê nhìn đèn bình an đang sáng, ánh mắt dịu dàng.
——Nguyện phu quân không thương không bệnh, sớm ngày được cứu, cũng sớm ngày đoàn tụ.
Khi Thẩm Đàn Khê trở về ngõ Trường Thanh, trời còn chưa đến chạng vạng nhưng khắp nơi đã âm u , dường như đang ủ mưu một trận tuyết lớn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Phụ Văn Đan vẫy tay gọi nàng, giọng dịu dàng: “Đàn Khê đi nghỉ một lát đi con, lát nữa chúng ta cùng hấp bánh.”
Không phải là giao việc cho Thẩm Đàn Khê, mà là vào dịp lễ tết, gia đình quây quần làm đồ ăn là một thói quen ấm áp náo nhiệt.
“Dạ.” Thẩm Đàn Khê mỉm cười gật đầu. Nhanh vậy đã sắp đến tết rồi. Nàng hy vọng tiểu niên năm sau, đêm giao thừa đều có thể ở bên Châu Trạch Minh. Không, là mỗi năm mỗi dịp lễ tết sau này, đều muốn ở bên chàng.
_
Kỳ Đế hai ngày nay không được khỏe, hôm nay hôn mê ngủ cả ngày, gần tối mới tỉnh. Lúc ông ngủ, cung nhân không dám quấy rầy, thấy ông tỉnh thì vội vàng cúi người đi vào bẩm báo chuyện Kỳ Sơn Lang “vượt ngục.”
“Thật là quá đáng!” Kỳ Đế tức giận đập vào thành giường bên cạnh.
Lưu công công cúi đầu, không dám lên tiếng.
“Sắp đến Tết, nhân dịp đêm giao thừa năm mới, ta sẽ thả hắn ra. Hắn cứ vội vã như vậy làm cái gì? Coi thiên lao là nơi nào? Coi ta là ai? Thật ngày càng vô pháp vô thiên, kiêu căng tột cùng!”
“Đúng đúng đúng… Bệ hạ, xin người bớt giận, giận quá hại thân!” Lưu công công vội khuyên can.
“Sao ta không giận được?” Kỳ Đế ngồi trên giường không ngừng thở hổn hển.
“Đầu tiên là đánh Thái tử của ta, giờ lại khi dễ Hoàng Hậu của ta, ngày mai thì sao? Ngày mai chẳng phải muốn cưỡi lên đầu ta sao?”
Lưu công công vội khuyên: “Sẽ không đâu, sẽ không đâu… Chuyện này… đều có nguyên do. Bệ hạ chẳng phải đã nói sao? Tạm thời vẫn cần dùng đến hắn, cứ để hắn kiêu căng trước đã, ngày sau xử lý cũng chưa muộn mà!”
Kỳ Đế lúc này mới nguôi giận đôi chút, người thì không thể bắt lại bỏ vào thiên lao nữa nhưng ít nhất cũng phải làm cho có lệ, không thể để mất thể diện hoàng gia được.
“Ngươi nói xem, triệu hắn vào cung mắng cho một trận, hắn có nghe hiểu không?”
Lưu công công cúi đầu, đôi mắt nhỏ đảo qua đảo lại, đầu óc nhanh chóng suy tính ý chỉ của thánh thượng nói: “Kỳ Sơn Lang trời sinh ngu ngốc, tất nhiên là không hiểu.”
Kỳ Đế gật đầu, nói: “Triệu Túc Vũ vào cung!”
Thế là, Túc Vũ đang ở nhà chuẩn bị vui vẻ đón năm mới thì được triệu vào cung, thay Kỳ Sơn Lang chịu một trận mắng xối xả.
Túc Vũ cúi đầu cung kính lắng nghe thánh chỉ. Trong lòng bất đắc dĩ nghĩ mấy ngày trước mình lo lắng cho Kỳ Sơn Lang đúng là rảnh rỗi sinh nông nỗi.
Mà lúc Túc Vũ thay Kỳ Sơn Lang chịu mắng, Kỳ Sơn Lang đang đứng trong phòng tắm, nhíu mày nhìn thùng nước nóng đầy ắp.
Thi Vân Lâm cho rằng hắn đã ở trong ngục mấy ngày, việc đầu tiên khi trở về nên là tắm nước nóng cho thật tốt, không chỉ để gột rửa bụi bặm, mà còn để gột rửa xui xẻo.
Nhưng Kỳ Sơn Lang chưa bao giờ dùng thứ gọi là thùng tắm, hắn thích những hồ nước mát lạnh. Đôi khi cách núi Kỳ quá xa, hắn cũng chỉ dùng nước lạnh dội lên người để tắm.
Thi Vân Lâm từ bên ngoài bước vào, có chút bất ngờ khi thấy Kỳ Sơn Lang vẫn đứng đó. Nàng cầm trên tay một bộ y phục ngủ màu trắng. Nàng đặt bộ y phục lên giá bên cạnh, nói: “Đây là y phục của phụ thân ta, đêm nay ngài tạm mặc cái này.”
Nàng vội vàng bổ sung thêm: “Là y phục mới may cho dịp năm mới, phụ thân ta chưa từng mặc đâu.”
Kỳ Sơn Lang không nói gì, nhìn chằm chằm Thi Vân Lâm một lúc, rồi chỉ trong chớp mắt cởi bỏ y phục trên người, bước chân dài sải vào bồn tắm. Hắn vốn cao lớn, ngồi vào bồn tắm, đôi chân dài không duỗi thẳng ra được, cánh tay cũng không có chỗ đặt, nước nóng không đủ ấm khiến hắn cau mày phiền muộn.
Thi Vân Lâm đi sang một bên, vắt khăn, cầm con dao cạo râu bản hẹp lần trước mua tiến về phía Kỳ Sơn Lang.
Lần này không dùng dao găm sắc bén, mà dùng dao cạo râu bản hẹp, Thi Vân Lâm cảm thấy hẳn sẽ không làm Kỳ Sơn Lang bị thương nữa. Tuy nhiên, nàng vẫn vô cùng cẩn thận, nàng đứng bên ngoài bồn, cúi người ghé sát vào Kỳ Sơn Lang, cẩn trọng cạo râu cho hắn.
Lớp râu xanh dưới nửa khuôn mặt hắn thường làm đỏ làn da của Thi Vân Lâm, hơn nữa còn khiến khuôn mặt hắn trông dữ tợn hơn.
Thi Vân Lâm tập trung cạo từng chút một, cho đến khi cạo xong, quả thật không làm Kỳ Sơn Lang bị thương nữa. Đôi mắt nàng đang tập trung bỗng nhiên nở rộ một nụ cười rạng rỡ mãn nguyện.
Kỳ Sơn Lang nhìn chằm chằm nàng, đột nhiên vươn tay ôm lấy eo nàng, nhấc bổng nàng vào bồn tắm. Thi Vân Lâm giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì nàng đã ngồi trên đùi Kỳ Sơn Lang trong làn nước bắn tung tóe dữ dội,.
Khi Kỳ Sơn Lang định kéo y phục của Thi Vân Lâm, nàng theo bản năng đưa tay chống lên ngực hắn để đẩy ra. Bồn tắm đã chật chội khi chỉ chứa một mình Kỳ Sơn Lang, huống chi lại thêm một người là Thi Vân Lâm. Cánh tay nàng đưa ra đẩy cũng không duỗi thẳng được, mà áp sát vào lồng ngực Kỳ Sơn Lang.
Nước bắn lên mặt, Thi Vân Lâm nheo mắt, dùng mu bàn tay lau đi.
Thi Vân Lâm biết chuyện đau khổ sắp sửa ập đến.
Thi Vân Lâm thậm chí còn nghĩ, Kỳ Sơn Lang đối với nàng tuy tốt nhưng nếu hắn là thái giám thì còn tốt hơn.

Gửi phản hồi