Kỳ Sơn Lang đang lục lọi đồ đạc, lấy ra hộp bánh, cầm một miếng lên ăn. Hắn cho miếng bánh hình vuông vào miệng ăn, thấy ngon thì bèn hỏi: “Đây là cái gì?”
“Bánh dẻo hạt sen.” Thi Vân Lâm có chút ngạc nhiên nhìn hắn: “Hạt sen và gạo nếp, ngài biết không?”
Kỳ Sơn Lang không nói gì, lại lấy một cái nữa ra ăn.
Thi Vân Lâm rất bất ngờ khi Kỳ Sơn Lang lại thích ăn ngọt như vậy, nàng cũng thích ăn đồ ngọt nhưng không ăn được nhiều vì ăn nhiều sẽ thấy ngán. Trong số những món bánh mang theo thì bánh dẻo hạt sen là ngọt nhất, nàng suýt nữa đã không cho vào.
Thi Vân Lâm nhìn Kỳ Sơn Lang chăm chú ăn uống, bỗng nghĩ Kỳ Sơn Lang chỉ ăn thịt, không phải vì hắn chỉ thích ăn thịt, mà vì đó là thứ hắn ăn từ nhỏ. Giống như hắn nói hôm qua, ngoài thịt nướng ra hắn không biết làm gì khác.
Thi Vân Lâm liếc mắt, vội nói: “Thật ra còn có rất nhiều món ngon. Đợi sau này chúng ta cùng làm đi.”
Dù cả hai đều không biết nhưng có thể học dần.
Nói xong, nàng mong đợi nhìn Kỳ Sơn Lang.
Kỳ Sơn Lang không nói gì, cứ thế ăn hết miếng này đến miếng khác. Không biết là lười nghe Thi Vân Lâm nói, hay lười để ý đến nàng.
Không lâu sau, một nửa số bánh trong hộp đã bị Kỳ Sơn Lang ăn hết. Hắn cất hộp đi, phần còn lại để dành cho Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm đi theo Kỳ Sơn Lang thêm một đoạn, bỗng gió thổi tới. Gió núi gào thét, thổi tung váy Thi Vân Lâm, thổi vào đám cỏ ven đường cắt qua váy nàng làm rách một vết.
Thi Vân Lâm nhìn chiếc váy mới của mình bị rách như vậy, trong lòng vô cùng xót xa.
Đi thêm một đoạn nữa, gió càng lúc càng lớn, tuyết bắt đầu rơi lác đác. Thi Vân Lâm không đi nổi nữa, cũng không muốn đi nữa. Nàng liếc nhìn Kỳ Sơn Lang đang đi phía trước rồi ngồi xuống một tảng đá ven đường nghỉ ngơi.
Kỳ Sơn Lang quay đầu lại, thấy nàng đang ngồi ôm gối bên đường, vẻ mặt không vui.
Hắn lặng lẽ nhìn nàng.
Hắn biết, nàng không thích cùng hắn về nhà.
Kỳ Sơn Lang cũng không đi về phía Thi Vân Lâm, hắn chỉ tùy tiện ngồi xuống một tảng đá lớn gần đó.
Gió núi càng lúc càng lớn, thổi vào núi rừng tạo ra âm thanh như tiếng sói hú ma quái. Hai lọn tóc mai rủ xuống trước tai Thi Vân Lâm bị cơn gió kia ngang ngược thổi tung bay, cọ xát vào má, làm cho khuôn mặt non nớt có khó chịu.
Tóc bị thổi loạn hết cả lên làm mờ đi tầm nhìn của Thi Vân Lâm, nàng nhìn Kỳ Sơn Lang đang ngồi phía trước. Ngay cả gió dường như cũng sợ hắn, chỉ dám thổi quanh quẩn bên người hắn. Hắn ngồi thẳng lưng, chiếc áo choàng lông chồn trên người chỉ thỉnh thoảng bị gió thổi tung lên một chút, hoàn toàn không giống bộ dạng lộn xộn, chật vật của nàng.
Gió lạnh lùa vào cổ áo Thi Vân Lâm, khiến nàng lại rùng mình. Nàng thực sự lạnh đến thấu xương.
Nàng đột nhiên đứng phắt dậy.
Hành động đột ngột đứng dậy của nàng khiến Kỳ Sơn Lang nhướng mày nhìn sang.
Thi Vân Lâm bực bội đi về phía Kỳ Sơn Lang, ngồi sát vào hắn. Ánh mắt Kỳ Sơn Lang vẫn dõi theo nàng, cho đến khi nàng ngồi xuống bên cạnh hắn, hắn mới quay đầu nhìn nàng.
Thi Vân Lâm nhìn thẳng về phía trước, mặc kệ ánh mắt của Kỳ Sơn Lang. Sau đó, nàng lén lút kéo áo choàng của Kỳ Sơn Lang. Nàng tự lừa dối mình giả vờ như hắn không nhìn thấy hành động của mình, từng chút một kéo chiếc áo choàng trên người Kỳ Sơn Lang về phía mình, khoác lên vai. Nàng co rụt người lại, ẩn mình trong chiếc áo choàng của hắn.
Cơn gió thổi thẳng vào mặt cho nàng thêm lý do để nhắm mắt lại, nghiêng mặt vào trong áo choàng của Kỳ Sơn Lang, áp sát vào lòng hắn.
Thể diện cứ tạm gác lại một bên đã, Thi Vân Lâm chỉ biết nếu cứ tiếp tục bị gió thổi như vậy, khuôn mặt nàng sẽ nứt ra mất.
Kỳ Sơn Lang chứng kiến một loạt hành động nhỏ nhặt của nàng, cuối cùng nhìn nàng co mình vào trong áo choàng của hắn một lúc lâu. Hắn cởi dây buộc áo choàng, dùng chiếc áo choàng lông chồn quấn chặt lấy Thi Vân Lâm, che cả đầu và mặt nàng lại.
Thi Vân Lâm bất động, để mặc cho hắn quấn mình lại. Chiếc áo choàng lông chồn không chỉ dày và mềm mại, mà còn mang theo hơi ấm của hắn, khoác lên người quả thực ấm áp hơn nhiều.
Một lúc sau, Thi Vân Lâm ló đầu ra khỏi cổ áo choàng lông chồn, để lộ đôi mắt nhìn về phía Kỳ Sơn Lang, nàng hỏi: “Sao ngài không cõng ta nữa?”
Kỳ Sơn Lang do dự, thậm chí còn lộ vẻ khó xử.
Thi Vân Lâm lập tức cắn môi, hối hận vì đã chủ động nói ra. Nếu bị hắn từ chối, thật sự rất mất mặt.
Kỳ Sơn Lang quay đầu nhìn về phía trước, hắn đứng dậy đồng thời nắm lấy vòng eo mảnh khảnh của Thi Vân Lâm, nhấc nàng đặt lên tảng đá dài. Sau đó, hắn quay lưng lại trước mặt Thi Vân Lâm, chờ nàng leo lên lưng hắn.
Thi Vân Lâm một tay bám lấy Kỳ Sơn Lang, một tay kéo cổ áo lông chồn của chiếc áo choàng, tiếp tục che kín đầu mặt. Sau khi gói ghém cẩn thận, nàng mới vòng hai tay ôm lấy cổ Kỳ Sơn Lang. Đôi tay nhỏ bé lộ ra ngoài bị gió thổi lạnh buốt, nàng kéo hai bên ống tay áo vào nhau, muốn rụt tay vào trong ống áo nhưng cũng chỉ rụt được một phần, những ngón tay ngọc ngà vẫn còn lộ ra trong gió lạnh.
Ban đầu Kỳ Sơn Lang không biết nàng đang kéo cái gì, cúi đầu nhìn những đầu ngón tay đỏ ửng vì lạnh của nàng. Hắn đưa một tay ra, nắm lấy hai bàn tay nàng, trực tiếp nhét vào trong cổ áo của hắn, áp sát vào lồng ngực nóng bỏng của hắn.
Sự ấm áp đột ngột khiến Thi Vân Lâm khựng lại. Nàng nằm sấp trên lưng Kỳ Sơn Lang, do dự rất lâu có nên tỏ ra lương thiện hay không.
Cuối cùng, sợ lạnh thắng tâm thiện, nàng không rút tay ra khỏi cổ áo Kỳ Sơn Lang nữa…
Má Thi Vân Lâm gối lên vai Kỳ Sơn Lang, nàng nhìn về phía trước qua khe hở của lớp lông mềm mại trên cổ áo choàng chồn.
Sau khi gió lớn dần nhỏ lại, bắt đầu có tuyết rơi. Không hề có sự báo trước, trận tuyết này vừa rơi xuống đã dày đặc như lông ngỗng.
Hai ba bông tuyết dính vào nhau rơi xuống, đậu trên vai áo đen của Kỳ Sơn Lang. Thi Vân Lâm cúi mắt, nhìn những bông tuyết ở gần trong gang tấc. Nàng đếm, ba bông tuyết này quả nhiên đều có sáu cánh, giống như trong sách nói.
Trước đây ở quê nàng bốn mùa như xuân, nàng chưa từng thấy tuyết. Nàng chỉ biết về tuyết qua sách vở, lúc đó nàng từng mong mỏi được tận mắt nhìn thấy cảnh tuyết rơi, cũng muốn tận mắt xem bông tuyết có thật sự là sáu cánh như sách nói hay không.
Từ khi đến núi Kỳ, tuyết rơi dày đặc nhiều trận. Trải qua quá nhiều khổ nạn nên nàng vẫn chìm đắm trong bi thương và sợ hãi, nàng đâu còn tâm trạng để ngắm cảnh tuyết rơi, đâu còn tâm trạng nhớ lại sự tò mò thuở ấu thơ?
Hôm nay nàng cuối cùng đã nằm trên lưng Kỳ Sơn Lang, đếm được số cánh của bông tuyết.
Thi Vân Lâm tận mắt nhìn ba cánh tuyết tan chảy trên vai Kỳ Sơn Lang, vai áo vải thô màu đen của hắn liền thấm ướt một chút. Nàng lại ngước mắt lên, lặng lẽ ngắm nhìn tuyết rơi, đây là lần đầu tiên nàng chuyên tâm ngắm tuyết.
Sau đó không lâu, Thi Vân Lâm nhìn thấy khói bếp. Nàng tò mò nhìn chằm chằm làn khói đó, cho đến khi càng ngày càng đến gần. Mà Kỳ Sơn Lang cõng nàng đi gần hơn, nàng mới phát hiện không chỉ một làn khói bếp, mà là khói bếp lượn lờ từng chùm từng chùm, ngược chiều gió tuyết bay lên cao.
Thi Vân Lâm đang tò mò thì bỗng nghe Kỳ Sơn Lang nói: “Ôm chặt.”
Thi Vân Lâm theo bản năng ôm chặt lấy cổ Kỳ Sơn Lang. Khoảnh khắc tiếp theo, nàng cảm giác cả người mình bay lên!
Những cây cao lớn không ngừng vươn lên trời, tuyết rơi cũng theo đó mà bay lên.
Đợi đến khi Thi Vân Lâm hiểu ra thì nàng mới biết Kỳ Sơn Lang đang cõng nàng nhảy xuống vực lần nữa, nàng vội vàng nhắm chặt mắt lại.
Khi cảm giác lơ lửng biến mất, Thi Vân Lâm cẩn thận mở mắt ra, một thôn nhỏ nằm trong thung lũng hiện ra trước mắt.
Thi Vân Lâm rất ngạc nhiên khi trong núi Kỳ lại còn có một thôn làng như vậy. Không giống như trên kia gió tuyết mịt mù, nơi đây tĩnh lặng, chỉ có gió nhẹ mang theo chút tuyết vụn.
Cánh tay Kỳ Sơn Lang vòng quanh khuỷu chân Thi Vân Lâm buông ra, Thi Vân Lâm trượt xuống khỏi lưng hắn. Nàng loạng choạng hai bước rồi đứng vững, kéo áo choàng lông chồn xuống, để lộ đầu mặt.
Kỳ Sơn Lang đi về phía thôn nhỏ kia, Thi Vân Lâm vội vàng vừa chỉnh sửa áo choàng, vừa đi theo sau.
Trong thôn nhỏ, nhà nhà đang bận rộn chuẩn bị bữa tối, thỉnh thoảng có người nhìn thấy Kỳ Sơn Lang trong sân nhà mình nhưng chẳng ai có phản ứng gì.
Thi Vân Lâm nhanh chóng phát hiện ra điều kỳ lạ của thôn nhỏ này. Tuy nàng không nhìn thấy quá nhiều người nhưng những người nàng nhìn thấy, bất kể nam nữ đều đi đứng nhanh nhẹn, thân thể cường tráng, hơn nữa cũng không nhìn thấy người già và trẻ con.
Không lâu sau, Thi Vân Lâm nhìn thấy áo giáp trên dây phơi của một cái sân.
Thi Vân Lâm liền chắc chắn mình đoán đúng rồi, nơi này nhất định không phải thôn xóm bình thường, người ở đây đều là quân binh.
Nhị Đông Tử nhảy từ trên tường xuống, cười tươi nghênh đón Kỳ Sơn Lang, nói: “Ngô Cường đã đến rồi, vẫn luôn đợi ngài!”
Kỳ Sơn Lang không đáp lời, mà quay đầu nói với Thi Vân Lâm: “Đi theo hắn.”
Thi Vân Lâm gật đầu, nàng đối với Nhị Đông Tử không có gì xa lạ vì trước đó đã gặp vài lần rồi. Nàng đi theo Nhị Đông Tử, quay đầu nhìn bóng lưng Kỳ Sơn Lang đi xa.
Thi Vân Lâm đột nhiên phát hiện, nếu không có nàng đi theo, Kỳ Sơn Lang một mình đi đường lại đi nhanh như vậy.
“Phu nhân, bên này, mời.” Nhị Đông Tử nói.
Thi Vân Lâm quay đầu, đi theo Nhị Đông Tử, nàng nhịn không được hỏi: “Người ở đây đều là quân binh sao?”
“Đúng vậy.” Nhị Đông Tử nói: “Phu nhân nhìn núi Kỳ này lớn không? Rất nhiều thung lũng của núi Kỳ đều có quân binh sinh sống.”
Đi đến trước một cái sân, Nhị Đông Tử lớn tiếng gọi: “Phùng Anh!”
Chỉ thấy một nữ tử mặc áo giáp, tóc búi cao, dáng vẻ lanh lợi từ trong sân đi ra, nàng còn chưa kịp mắng Nhị Đông Tử thì đã liếc thấy Thi Vân Lâm. Ánh mắt nàng dừng lại trên chiếc áo choàng trên người Thi Vân Lâm lâu hơn một chút.
“Đại tướng quân đã đến, đi tìm Ngô Cường rồi. Vị này là phu nhân của Đại tướng quân, Anh tỷ, tỷ đưa phu nhân đến chỗ ở giúp ta đi?” Nhị Đông Tử cười hì hì nói.
Kỳ Sơn Lang bảo hắn dẫn đường nhưng hắn cảm thấy đến nơi rồi, có một cô nương bầu bạn với phu nhân sẽ tiện hơn.
“Vậy thì đi thôi.” Phùng Anh hoàn toàn không có ý định hành lễ, nhanh chóng đi về phía trước dẫn đường.
Thi Vân Lâm đi theo phía sau, nhìn búi tóc đuôi ngựa cao của nàng lắc lư theo mỗi bước đi, trông cũng khá đẹp mắt.
Nhị Đông Tử vốn quen thân, ghé sát Thi Vân Lâm, hướng về phía Phùng Anh giơ ngón tay cái lên, nhỏ giọng nói: “Tỷ ấy kiêu lắm đó!”
Đến chỗ ở, Phùng Anh bảo Nhị Đông Tử đi nhóm lửa.
Đi một quãng đường dài như vậy, Thi Vân Lâm vào nhà đã lập tức ngồi xuống ghế.
Phùng Anh đi một vòng trong nhà rồi nói: “Hai ngày trước đã quét dọn rồi, chăn đệm đều đã thay mới. Đúng rồi, phu nhân có biết nhóm lửa nấu cơm không?”
Thi Vân Lâm thành thật lắc đầu.
Phùng Anh vỗ trán mình rồi nói: “Quên mất phu nhân là công chúa, chắc chắn không biết những chuyện này. Không sao, cứ để Nhị Đông Tử nhóm lửa cho. Bữa tối ta sẽ cho người mang tới. Đại tướng quân có lẽ sẽ về rất muộn, phu nhân không cần đợi ngài.”
Phùng Anh dặn dò xong, quay người định đi. Nghĩ thế nào nàng lại quay lại, nói với Thi Vân Lâm: “Ta là người thô lỗ, nhiều lễ nghi không hiểu rõ lắm, mong phu nhân đừng để bụng. Đại tướng quân là ân nhân cứu mạng của ta, phu nhân là người của Đại tướng quân, vậy nên phu nhân cũng là một nửa ân nhân của ta. Có chuyện gì cứ tùy ý phân phó, ta làm được nhất định sẽ làm. Ta ở trong viện mà phu nhân nhìn thấy trên đường, phu nhân có thể đến tìm ta lúc nào cũng được.”
Thi Vân Lâm nửa đời trước chưa từng gặp người như vậy, nghe cách nói chuyện thẳng thắn, sảng khoái của Phùng Anh, nàng không cảm thấy đối phương thất lễ, mà cảm thấy có chút mới lạ.
“Ta nên xưng hô như thế nào, Phùng Anh?”
Phùng Anh nhướng mày: “Phùng phó tướng.”
Thi Vân Lâm bỗng nhiên tỉnh ngộ, nói: “Vốn đã nghe nói Kỳ Sơn Lang có nữ binh! Có thể lên chiến trường thật lợi hại!”
Sắc mặt Phùng Anh trở nên có chút kỳ lạ, nàng hỏi: “Nghe nói chuyện gì?”
Chuyện Thi Vân Lâm nghe nói, là chuyện Kỳ Sơn Lang từng vì thủ hạ là một nữ binh bị Thái tử cưỡng bức mà trực tiếp rút đao xông vào Đông Cung chém Thái tử, đã từng làm chấn động triều đình một thời.
Nhưng Thi Vân Lâm im lặng, không trả lời.
Phùng Anh trực tiếp hỏi ra: “Nữ binh bị Thái tử cưỡng bức?”
Thi Vân Lâm do dự một chút mới gật đầu.
Phùng Anh cười, giọng điệu tự nhiên nói: “Ta chính là nữ binh đó.”
Thi Vân Lâm ngây người.
Kỳ Sơn Lang không về muộn như Phùng Anh nói. Hắn bước vào nhà, liền thấy Thi Vân Lâm ngước khuôn mặt nhỏ ngây ngốc nhìn Phùng Anh.
Giống như đang bị bắt nạt vậy.

Gửi phản hồi