Trong nhà, các tướng lĩnh đang bàn việc, ai nấy đều mặt nghiêm nghị, dường như vừa mới tranh cãi, trên mặt một số người còn vương nét giận dữ.
Trong hoàn cảnh như vậy, một nữ tử dịu dàng ôm bó hoa có vẻ hơi lạc lõng. Thi Vân Lâm nắm chặt bó hoa dại trong lòng, khẽ lắc đầu: “Ta chỉ tiện tay hái hoa khi đi ngang qua, ta xin cáo lui.”
Túc Vũ liếc nhìn sắc mặt Kỳ Sơn Lang, gọi nam tử cầm kiếm lúc trước: “Tống Bình, ngươi tiễn phu nhân về.”
Kỳ Sơn Lang nhìn thêm một cái vào đôi má ửng hồng vì lạnh của Thi Vân Lâm, khi nàng vừa quay người thì cất giọng: “Vào đi.”
Tống Bình dừng bước trước, hắn tò mò đánh giá Thi Vân Lâm, rồi lại lén nhìn Kỳ Sơn Lang, muốn biết phu nhân có thật sự đi đâu cũng được như lời nàng nói không.
Thi Vân Lâm không hiểu mô tê gì, nàng bước qua ngưỡng cửa, đi về phía Kỳ Sơn Lang.
Kỳ Sơn Lang đứng dậy, cởi chiếc áo choàng trên người khoác lên vai Thi Vân Lâm, rồi kéo một chiếc ghế bên cạnh lại, đặt cạnh ghế của mình.
Hắn ngồi xuống, Thi Vân Lâm vẫn đứng bên cạnh, nhìn về phía nàng. Bốn mắt chạm nhau, Thi Vân Lâm phản ứng lại, ngồi xuống cạnh hắn. Nàng một tay ôm hoa, một tay kéo kéo chiếc áo choàng trên vai. Áo choàng của Kỳ Sơn Lang luôn rất ấm áp.
Kỳ Sơn Lang thấy nàng má ửng hồng vì lạnh, hẳn là nên vào trong sưởi ấm, chứ không phải chịu lạnh mà về.
Nhìn thấy nhiều người đang bàn việc như vậy, Thi Vân Lâm có chút không tự nhiên. Nàng cúi đầu, nghịch ngợm mấy cành hoa cỏ, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình.
Mọi người đều có chút bất ngờ khi Thi Vân Lâm ngồi xuống. Tuy nhiên, họ chưa bao giờ dám làm trái lệnh của Kỳ Sơn Lang. Chuyện sinh tử còn nghe theo lời hắn, huống chi là chuyện nhỏ nhặt này.
Không lâu sau, mọi người lại tiếp tục bàn việc. Đều là những người thô kệch quen chinh chiến, nói chuyện một lúc liền trở nên ồn ào, bộ dạng như sắp đánh nhau đến nơi.
“Ý này quá liều lĩnh! Ta thấy ngươi chỉ cần công lao mà không cần mạng sống của tướng sĩ!”
“Ngươi bớt nói nhảm đi! Đi đường núi vòng qua đánh úp chẳng phải là cách tốt nhất sao?”
“Ý hay nhưng địa thế khu Khúc An Lĩnh hiểm trở, người của chúng ta không chỉ chưa từng đến đó, giờ còn không có cả bản đồ. Chưa vây khốn được địch thì đã bị lạc đường trên núi rồi.”
“Ngươi là cái đồ nhát gan!”
Thấy hai người sắp đánh nhau, Túc Vũ bất đắc dĩ ho khan một tiếng để nhắc nhở. Hai người nghe tiếng quay đầu nhìn về phía Kỳ Sơn Lang đang ngồi ở vị trí thượng tọa, cố gắng kìm nén cơn giận. Nhìn thêm một cái về phía Thi Vân Lâm trông yếu ớt không hợp với nơi này, khí thế muốn rút đao lại giảm đi vài phần.
Thi Vân Lâm ở dưới bàn, lén kéo góc áo Kỳ Sơn Lang, nàng nhỏ giọng nói: “Ta có thể vẽ bản đồ khu Khúc An Lĩnh.”
Tuy Thi Vân Lâm hạ giọng nhưng trong phòng vừa lúc im lặng, mọi người đều mơ hồ nghe thấy, có chút bất ngờ nhìn về phía Thi Vân Lâm.
Khu Khúc An Lĩnh nằm ở nơi giao giới giữa Tương và Lỗ. Hoàng triều Tương quốc tất nhiên sẽ có bản đồ nơi đó, Thi Vân Lâm từng thấy khi giúp phụ hoàng dọn dẹp bàn sách.
Kỳ Sơn Lang rũ mắt nhìn những ngón tay trắng nõn của Thi Vân Lâm đang nắm góc áo mình, lên tiếng: “Giấy bút.”
Túc Vũ vội vàng trải giấy ra, rồi chấm mực vào bút mới đưa cho Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm nhắm mắt hồi tưởng một chút, sau đó bắt đầu vẽ bản đồ.
Căn phòng rộng lớn chìm trong im lặng, những người đàn ông thô kệch ngồi đó đều đứng dậy, vươn cổ, mắt sắp rớt lên tấm bản đồ đang dần thành hình.
Chỉ có Kỳ Sơn Lang không nhìn bản đồ Thi Vân Lâm đang vẽ, hắn nhìn vào đôi mày chăm chú của Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm cuối cùng cũng vẽ xong, nàng không buông bút, mà đối chiếu từng chi tiết, xác định hoàn toàn giống với bản đồ trong ký ức, nàng mới mỉm cười buông bút. “Vẽ xong rồi!”
Nàng quá tập trung khi vẽ, lúc này buông bút, mới phát hiện đầu mọi người đều ghé sát lại. Nàng có chút không tự nhiên, theo bản năng lại gần Kỳ Sơn Lang thêm chút. Nàng quay mặt, nói với Kỳ Sơn Lang: “Nếu ngài cần, ta còn có thể vẽ bản đồ các nơi như Giang Điện, Ninh Lang, Vân Điền Sơn.”
Túc Vũ nhíu mày. Lời của phu nhân hơi dài, hắn theo bản năng muốn dịch cho Kỳ Sơn Lang. Nhưng trước khi mở miệng, hắn lại suy nghĩ có lẽ Kỳ Sơn Lang có thể hiểu lời của phu nhân hắn?
Kỳ Sơn Lang nhìn chằm chằm Thi Vân Lâm rồi hỏi: “Khôn phải nàng không phân biệt đông tây nam bắc sao?”
Trong đám đông như vậy, Thi Vân Lâm vừa có chút tự hào thì bị câu nói của Kỳ Sơn Lang làm cho đỏ mặt. Nàng “xì” một tiếng rồi vội nói: “Ta không biết đường nhưng những hình vẽ và chữ viết từng thấy, ta đều có thể sao chép lại.”
Ngừng một chút, nàng lầm bầm: “Cái này gọi là…..ngài không hiểu đâu.”
Túc Vũ suy nghĩ một lát, nói: “Phu nhân, có thể vẽ thêm một bản đồ núi Vân Điền nữa không?”
Nói xong, hắn nhìn về phía Kỳ Sơn Lang, thấy Kỳ Sơn Lang im lặng, biết hắn đã ngầm đồng ý.
Túc Vũ từng đến núi Vân Điền, rất quen thuộc nơi đó. Hắn muốn Thi Vân Lâm vẽ một bản đồ núi Vân Điền, cũng là muốn kiểm chứng xem bản đồ khu Khúc An Lĩnh Lĩnh mà Thi Vân Lâm vừa vẽ chính xác đến đâu. Dù sao cũng là hành quân đánh trận, không thể để xảy ra sơ suất.
Thi Vân Lâm cũng mơ hồ đoán ra ý đồ của Túc Vũ, nàng cũng rất hiểu. Tuy nàng rất tự tin vào bản đồ mình vẽ ra nhưng cũng biết đây là đại sự liên quan đến sinh tử của vô số người. Nàng lại cầm bút, cẩn thận phác họa bản đồ núi Vân Điền.
Núi Vân Điền so với Khúc An Lĩnh nhỏ hơn, địa hình cũng không phức tạp bằng nên Thi Vân Lâm nhanh chóng vẽ xong.
Túc Vũ cầm bản đồ lên xem, ngay cả cây cổ thụ nghiêng bên đường cũng giống hệt như trong ký ức. Hắn gật đầu, mọi người trong phòng nhất thời thở phào nhẹ nhõm.
Trên đường trở về, Thi Vân Lâm liếc nhìn Kỳ Sơn Lang bên cạnh, hỏi: “Ta xông vào nơi đó, có phải không tốt lắm không?”
Kỳ Sơn Lang suy nghĩ một lát, nói: “Nàng muốn đi đâu cũng được.”
Thi Vân Lâm ngẩn người, mới nhớ ra đây là lời nàng nói lúc giận dỗi với Tống Bình.
Nơi Kỳ Sơn Lang bàn việc chỉ là tùy tiện tìm một chỗ, hôm nay ở đây, ngày mai có thể đến nơi khác. Những người sống trong thôn nhỏ này đều có thể coi là thân tín, căn bản không có người ngoài, ai cũng có thể đến nghe.
Sở dĩ Tống Bình chặn Thi Vân Lâm lại, là vì nghe ra bước chân của Thi Vân Lâm không giống quân binh, còn tưởng là người ngoài xông vào.
Sau khi trở về, Thi Vân Lâm nhẹ nhàng đặt những bông hoa dại hái được vào bình. Hôm nay nàng đã làm được một việc có ý nghĩa, cả ngày không tính là quá nhàn rỗi nên tâm trạng nàng rất tốt. Nàng sắp xếp lại hoa dại theo dáng mình thích rồi đem bình hoa đặt lên bệ cửa sổ.
Kỳ Sơn Lang vẫn ngồi trên ghế nhìn Thi Vân Lâm đi đi lại lại với đôi mắt cong cong, cho đến khi nàng đứng trước cửa sổ, lưng quay về phía hắn, loay hoay với bình hoa.
Kỳ Sơn Lang đứng dậy, đi đến phía sau Thi Vân Lâm, đưa tay đóng cửa sổ lại. Thi Vân Lâm còn chưa kịp quay đầu lại, váy đã bị Kỳ Sơn Lang vén lên. Thi Vân Lâm loạng choạng một chút, tay căng thẳng nắm thành nắm đấm, rồi lại mở ra, chống lên bệ cửa sổ.
Buổi sáng Phùng Anh đến, đã hẹn với Thi Vân Lâm, để Thi Vân Lâm tối đến chỗ nàng ăn hạt dẻ rang.
Thi Vân Lâm đành phải thất hẹn.
Sáng ngày hôm sau Phùng Anh lại đến, Thi Vân Lâm chủ động xin lỗi: “Hôm qua là ta có việc bận nên thất hẹn.”
Phùng Anh lại hoàn toàn không để tâm. “Không sao cả, hôm qua ta cứ quấn lấy Mạnh Nhất Trác, phu nhân có đến ta cũng không có thời gian mặc quần vào mà tiếp người đâu.”
Phùng Anh đưa một bát lớn hạt dẻ rang cho Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm mỗi lần đều rất bội phục sự thẳng thắn của Phùng Anh, còn có chút thích thú mới lạ. Thi Vân Lâm lúc này nhìn Phùng Anh, có lời muốn nói lại thôi.
“Phu nhân có lời gì cứ nói thẳng đi.” Phùng Anh cười cười: “Có phải thấy ta nói năng thô tục khó nghe không?”
“Cũng không hẳn, chỉ là thấy cô rất kỳ lạ, cô dường như rất thích…” Thi Vân Lâm nói chuyện tốc độ rất chậm.
“Thích gì? Thích Mạnh Nhất Trác? Đúng vậy, ta rất thích hắn.”
“Không phải…” Lông mày Thi Vân Lâm nhíu lại, cảm thấy mình thật khó chịu. Nàng cắn răng, bỏ cách nói chuyện cũ, học theo Phùng Anh. “Cô rất thích ôm hắn, hôn hắn, còn rất thích cùng hắn… quấn quýt…”
“Quấn quýt”, cái từ này dường như có hơi nhạy cảm, Thi Vân Lâm nói xong, cả người không được tự nhiên.
Phùng Anh ngạc nhiên nhìn Thi Vân Lâm, hỏi lại: “Người không thích sao? Người không cảm thấy thoải mái sung sướng sao?”
Thi Vân Lâm sợ đến mặt mày tái mét, đáp lời với tốc độ nói nhanh nhất từ trước đến nay: “Sao có thể thích được chứ!”
Phùng Anh nhìn Thi Vân Lâm không nói gì nữa.
Thi Vân Lâm dời mắt, chỉ muốn chuyển chủ đề: “Cảm ơn cô đã rang hạt dẻ cho ta. Tiếc là ta không biết nấu nướng, không làm được chút điểm tâm nào để đáp lễ. Đợi sau này ta học được, sẽ bù lại cho cô.”
Phùng Anh không nghe những lời khách sáo này. Nàng vẫn còn suy nghĩ về việc Thi Vân Lâm lại không thích chuyện đó. Kỳ Sơn Lang trông không giống người yếu đuối, sao nàng lại không thích, không thấy thoải mái được?
Phùng Anh “Ồ” một tiếng, nói: “Ta biết rồi. Hắn có nói gì hay ho không, hay chỉ lạnh lùng hung dữ? Vậy thì người cứ cưỡi hắn đi, bản thân thoải mái là quan trọng nhất!”
Thi Vân Lâm trong lòng đã hối hận cả ngàn lần vì đã nói chuyện này với Phùng Anh, nàng nhìn thấy Kỳ Sơn Lang từ cửa sổ trở về, vội vàng nói: “Đại tướng quân về rồi.” Nàng muốn kết thúc chủ đề khiến nàng vô cùng xấu hổ này.
Nàng bội phục Phùng Anh nhưng nàng vĩnh viễn không thể làm được như Phùng Anh.
Khi ở trước mặt Kỳ Sơn Lang, Phùng Anh vẫn biết kiềm chế. “Vậy ta đi trước. Người cứ ngồi đi, không cần tiễn ta.”
Thi Vân Lâm nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Phùng Anh đi đến trước mặt Kỳ Sơn Lang, chủ động chào hỏi rồi lướt qua.
Kỳ Sơn Lang quay đầu nhìn Phùng Anh một cái.
Thi Vân Lâm chớp mắt, trong tầm mắt là đuôi tóc tung bay đầy khí phách của Phùng Anh.
Chỉ trong một khoảnh khắc ấy, trong đầu Thi Vân Lâm bỗng hiện lên một câu chuyện, Kỳ Sơn Lang lạnh lùng ít nói thực ra lại yêu sâu đậm nữ binh thủ hạ của mình. Rốt cuộc, một cô nương lạc quan phóng khoáng như Phùng Anh vốn rất dễ khiến người ta yêu thích. Tiếc là Phùng Anh vẫn luôn yêu Mạnh Nhất Trác. Kỳ Sơn Lang giấu tình yêu dành cho Phùng Anh trong lòng, cho đến một ngày Thái tử vũ nhục Phùng Anh, Kỳ Sơn Lang mới nổi giận đùng đùng, không màng hậu quả mà rút đao xông vào Đông Cung… Nhưng Phùng Anh vẫn yêu sâu đậm Mạnh Nhất Trác nên Kỳ Sơn Lang chỉ đành ngậm ngùi chúc phúc.
Thi Vân Lâm cảm thấy câu chuyện này không có bất kỳ lỗ hổng nào!
Vì vậy, khi Kỳ Sơn Lang bước vào, ánh mắt Thi Vân Lâm nhìn hắn đã ánh lên chút đồng cảm.
Thì ra là một kẻ đáng thương tình trường thất ý.
Kỳ Sơn Lang vừa bước vào, đã nhận ra ánh mắt Thi Vân Lâm có chút kỳ lạ. Hắn ngồi xuống bên bàn, rót một ly trà nguội từ ấm trà rồi uống.
Thi Vân Lâm vẫn nhìn Kỳ Sơn Lang với ánh mắt đồng cảm. Nàng thậm chí còn cảm thấy Phùng Anh đã chọn sai người, rõ ràng Kỳ Sơn Lang tốt hơn Mạnh Nhất Trác rất nhiều.
Tốt ở điểm nào? Ít nhất là trông đẹp trai hơn. Còn những điểm khác nàng không biết, dù sao nàng cũng không quen Mạnh Nhất Trác.
Thi Vân Lâm đi tới, chủ động nói: “Ta đi châm cho ngài một ấm trà nóng khác.”
“Nàng biết châm nước rồi sao?” Kỳ Sơn Lang hỏi.
Thi Vân Lâm nghẹn lời. Nàng đã xem người khác châm nước rất nhiều lần, hẳn là không khó lắm? Nhưng đã Kỳ Sơn Lang nói vậy, nàng càng không muốn đi nữa.
Kỳ Sơn Lang trực tiếp nắm lấy cổ tay Thi Vân Lâm, kéo nàng lại đặt lên đùi mình, tay hắn tự nhiên đặt trên đùi Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm nhìn gần hắn cau mày, lẩm bẩm: “Nếu hai người ở bên nhau, hẳn sẽ hợp hơn. Hai người đều thích chuyện đó đến vậy kia mà…”
Kỳ Sơn Lang không hiểu, hắn cũng không có thói quen không hiểu thì hỏi, chỉ là nhìn Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm tiếp tục nói nhỏ: “Ta biết rồi. Ngài rất thích nàng ta. Chỉ là tiếc không có duyên, trên đời này có rất nhiều tình cảm không có duyên thì không đi đến cuối cùng được…”
Thi Vân Lâm muốn an ủi hắn.
Kỳ Sơn Lang dồn hết khả năng hiểu biết của mình để nghe nàng nói. Một lúc sau, hắn mới hỏi: “Là cái gì?”
Thi Vân Lâm có chút bất ngờ vì Kỳ Sơn Lang không thừa nhận. Trong mắt nàng, Kỳ Sơn Lang luôn là một người thẳng thắn. Về chuyện tình cảm, nàng luôn thích nói rõ ràng, quang minh lỗi lạc. Việc Kỳ Sơn Lang phủ nhận càng chứng tỏ hắn đang để tâm, Thi Vân Lâm trong lòng có chút khó chịu không vui.
“Ngài vì nàng ta mà xông cả Đông Cung, chém cả Thái tử, giờ sao lại không dám thừa nhận nữa?”
Kỳ Sơn Lang nhìn bộ dạng Thi Vân Lâm giận dỗi, nhíu mày.
Hắn suy nghĩ một lúc lâu mới hiểu ra.
“Nàng ta?” Kỳ Sơn Lang hỏi lại: “Nàng ta chưa chết?”

Gửi phản hồi