MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 43

Kỳ Sơn Lang nhìn thẳng về phía trước, im lặng không nói.

Thi Vân Lâm đặt tay lên vai hắn, nhấc một lọn tóc của hắn lên, chậm rãi quấn hai vòng quanh ngón trỏ thon dài trắng nõn của mình. Nàng dùng đầu sợi tóc khẽ chọc vào bên cổ hắn. Kỳ Sơn Lang quay đầu tránh né, đuôi tóc Thi Vân Lâm liền lướt nhẹ qua yết hầu của hắn.

Kỳ Sơn Lang ôm Thi Vân Lâm bước lên một tảng đá cao, rồi đặt nàng xuống.

Thi Vân Lâm vội vàng buông tóc hắn ra, vịn lấy cánh tay hắn đứng vững, nhìn hắn hỏi: “Giận rồi sao?”

Kỳ Sơn Lang vẫn không nói, hắn không nhìn nàng, chỉ nhìn về phía trước.

Thi Vân Lâm mơ hồ nghe thấy tiếng nước kỳ lạ. Nàng chợt hiểu ra, thuận theo tầm mắt của Kỳ Sơn Lang quay đầu lại, nhìn xuống vực thẳm bên dưới.

Thi Vân Lâm mở to mắt, đứng chết trân tại chỗ.

Một vùng biển bao la hiện ra trước mắt nàng. Mặt biển lặng lẽ nằm đó, không thấy điểm cuối. Biển trời hòa quyện vào nhau, không phân biệt ranh giới. Những đám mây trên trời dường như cũng đang rơi xuống, bị sóng biển nuốt chửng.

Trước đây Thi Vân Lâm từng nghe qua sự hùng vĩ và rộng lớn của biển qua thơ ca. Lúc này, biển cả tráng lệ mà nàng chỉ biết qua thơ ca đột nhiên ập vào tầm mắt. Hóa ra, dù có tinh xảo đến đâu thì thơ ca cũng không thể thay thế được sự rung động khi tận mắt chứng kiến.

Thi Vân Lâm nín thở, lặng lẽ nhìn ngắm biển cả. Một lúc lâu sau, nàng mới kích động kéo tay áo Kỳ Sơn Lang, hưng phấn nói: “Mau ôm ta nhảy xuống đi! Mau ôm ta nhảy xuống đi!”

Kỳ Sơn Lang lạnh lùng đẩy tay nàng ra, nói: “Sẽ chết mất.”

Thi Vân Lâm hơi sững sờ, từ sự hưng phấn trở về với chút lý trí. Nàng cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện mình và Kỳ Sơn Lang đang đứng ở mép vực đá cheo leo. Vực rất cao, nàng liếc nhìn một cái không thấy đáy, lập tức thu hồi ánh mắt, không dám nhìn nữa.

Kỳ Sơn Lang đi về phía trước hai bước, ngồi xuống bên mép vực, đôi chân dài lơ lửng dưới vực sâu.

Thi Vân Lâm nhìn mà lo lắng không yên, nàng cứng đờ tại chỗ không dám động đậy.

Kỳ Sơn Lang quay đầu lại, đưa tay về phía nàng. Chỉ cách hai bước chân, Thi Vân Lâm lại khẽ khàng từng chút một tiến về phía hắn, gió núi thổi qua mặt, mang theo chút hơi mặn của biển. 

Cuối cùng nàng cũng đặt tay vào lòng bàn tay Kỳ Sơn Lang, lúc này lòng nàng mới bớt sợ hãi.

Thi Vân Lâm đi đến bên cạnh Kỳ Sơn Lang, liếc nhìn xuống vực thẳm rồi vội vàng thu hồi ánh mắt. Nàng nắm chặt tay Kỳ Sơn Lang không buông, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh hắn.

Kỳ Sơn Lang nhìn dáng ngồi xiêu vẹo của nàng, hai chân gập lại phía sau, hắn đưa tay chỉnh lại chân Thi Vân Lâm, để hai chân nàng buông thõng xuống vực.

“Đừng sợ.” Kỳ Sơn Lang liếc nhìn bàn tay phải bị nàng nắm chặt, hắn bổ sung: “Cho dù có nhảy xuống cùng nàng thì cũng không chết được.”

Thi Vân Lâm không tin.

Kỳ Sơn Lang không nói gì thêm, hắn chống tay trái sang bên, nửa người hơi ngả về sau, ngẩng mặt lên đón luồng gió lạnh lẽo trên cao, nhìn ra biển cả mênh mông.

Thi Vân Lâm ngồi cứng đờ bên vách đá rất lâu mới dần hồi phục lại. Nàng thấy Kỳ Sơn Lang dường như đang tận hưởng, để gió núi thổi qua mặt, nàng quay mặt đi, không nghĩ đến vách núi cheo leo nữa, mà hướng mắt nhìn ra biển cả mênh mông vô tận.

Nàng hít sâu một hơi, luôn cảm thấy không khí nơi đây khác hẳn những nơi khác.

“Thật sự không thể đưa ta ra biển được sao? Có con đường nào khác không?” Thi Vân Lâm hỏi.

Đường ra biển đương nhiên là có. Kỳ Sơn Lang suy nghĩ một chút, rồi nói: “Ngày mai sẽ đưa nàng đi.”

“Sao lại là ngày mai? Bây giờ không được sao? Ngày mai là đêm Giao thừa rồi!”

Kỳ Sơn Lang không đáp lời, rõ ràng là không bị thuyết phục.

Thi Vân Lâm lại nài nỉ: “Hôm nay đi đường núi nhiều như vậy, ta mệt lắm rồi, ngày mai ta sẽ không đi nổi nữa đâu…”

“Ta cõng nàng.”

Thi Vân Lâm hé miệng, không nghĩ ra lý do nào để thuyết phục Kỳ Sơn Lang nữa. Nhưng nghĩ lại chậm thêm một ngày cũng không sao nên Thi Vân Lâm lại vui vẻ trở lại, ánh mắt nàng nhìn ra biển lại thêm vài phần mong đợi.

Khi Thi Vân Lâm cảm thấy ngồi ở đây còn chưa đủ lâu thì Kỳ Sơn Lang đã đứng dậy cõng nàng quay về. Thi Vân Lâm có chút luyến tiếc cảnh biển lần đầu tiên nhìn thấy nhưng nghĩ đến ngày mai có thể ngắm biển ở khoảng cách gần hơn nên lòng nàng cũng không còn gì vướng bận nữa.

Tối hôm đó, Kỳ Sơn Lang đưa Thi Vân Lâm lên giường sớm hơn mọi khi. Thi Vân Lâm cảm thấy đêm nay đau hơn những ngày trước, nàng thậm chí còn cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc ra. Thi Vân Lâm mơ hồ nhận ra Kỳ Sơn Lang đang giấu tâm sự trong lòng nhưng nàng hoàn toàn không có sức lực để quan tâm.

May mắn là Kỳ Sơn Lang không đòi hỏi nhiều lần như thường lệ, chỉ một lần rồi buông tha nàng. Kỳ Sơn Lang cúi xuống, lòng bàn tay lau đi những giọt mồ hôi mỏng trên trán Thi Vân Lâm rồi nói: “Ngủ sớm đi.”

Thi Vân Lâm cuộn mình quay nghiêng người, nhắm mắt lại không để ý đến hắn. Nàng đã sớm mặc nhiên chấp nhận sự hành hạ của hắn vào ban đêm.

Kỳ Sơn Lang nhìn chằm chằm vào đôi lông mày cau lại của Thi Vân Lâm một lúc lâu, rồi mới lấy chiếc quần ngủ bên cạnh giúp Thi Vân Lâm mặc vào. Còn chiếc áo ngủ trên người Thi Vân Lâm vẫn mặc nguyên vẹn. Kỳ Sơn Lang không chỉ chưa bao giờ hôn nàng mà phần lớn thời gian áo trên của Thi Vân Lâm đều không bị cởi ra, ngoại trừ thỉnh thoảng hắn sẽ ngửi ngửi trên người nàng. 

Thi Vân Lâm bị Kỳ Sơn Lang gọi dậy khi trời còn chưa sáng, nàng mơ màng xuống giường, vừa thay y phục vừa ngáp liên tục.

Kỳ Sơn Lang cầm lấy một chiếc áo choàng của Thi Vân Lâm, đích thân khoác lên người nàng, ngay cả mũ trùm đầu cũng đội cho nàng.

Thi Vân Lâm được Kỳ Sơn Lang cõng rời khỏi thôn nhỏ. Sau này, dù cho đường núi có khó đi tới đâu thì tấm lưng của Kỳ Sơn Lang vẫn vững vàng và ấm áp. Thi Vân Lâm gối đầu lên vai Kỳ Sơn Lang, đầu và mặt nàng đều giấu trong mũ trùm của áo choàng, từ từ ngủ thiếp đi.

Đến khi Thi Vân Lâm tỉnh lại thì cả hai đã đến bờ biển.

Mùi vị đặc trưng của biển cả khiến nàng tỉnh giấc. Nàng bám vào lưng Kỳ Sơn Lang mở mắt ra, nằm trên lưng hắn nhìn biển cả ở cự ly gần, đôi mắt còn ngái ngủ của nàng lập tức mở to.

Trời còn chưa sáng, ánh sáng của sao và trăng dịu dàng chiếu rọi lên biển cả mênh mông.

Kỳ Sơn Lang đặt nàng xuống.

Thi Vân Lâm hôm qua đi đường núi đã mệt nên giờ chân vẫn còn đau nhức, nhưng nàng không màng đến cơn đau nhức, gần như chạy bộ ra bờ biển.

Nàng vén váy, cúi đầu tò mò nhìn đôi giày thêu của mình bị lún sâu xuống bãi cát. Nàng cẩn thận bước thêm một bước nữa, nhìn đôi giày của mình lún sâu hơn. Nước biển trong cát lập tức thấm vào giày nàng, hơi lạnh nhưng cảm giác kỳ lạ khiến nàng không màng đến cái lạnh ấy. Nàng rón rén đi dọc theo bãi biển một cách chậm rãi, thỉnh thoảng lại ngước nhìn biển cả tĩnh lặng gần ngay trước mắt.

Đột nhiên, một trận gió biển thổi tới, sóng biển lớp lớp vỗ vào bãi cát. Thi Vân Lâm chưa từng thấy cảnh tượng này, càng không biết tránh né, để sóng biển vỗ vào mắt cá chân nàng. Tà váy nàng vén lên nên vẫn còn khô ráo nhưng quần và giày tất bên trong thì đã ướt sũng.

Kỳ Sơn Lang nhặt một cành cây khô tiến về phía Thi Vân Lâm, hắn nắm lấy cổ tay Thi Vân Lâm, kéo nàng ra ngoài một chút. Hắn dùng cành cây khô vẽ một vạch trên bãi biển.

“Đừng vượt qua đường này.” Hắn nói.

Thi Vân Lâm không khỏi nghĩ, mình có phải trông quá quê mùa không? Nàng thu lại sự xúc động trong lòng, gật đầu trả lời.

Kỳ Sơn Lang ngước mắt nhìn nàng. Thấy mũ trùm đầu của nàng không biết từ lúc nào đã bị gió biển thổi tuột xuống. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng bị gió lạnh làm cho đỏ bừng nhưng nàng lại nở một nụ cười rạng rỡ.

Kỳ Sơn Lang đưa tay đội lại mũ trùm đầu cho nàng, buộc chặt dây hơn. Sau đó, hắn lại cởi chiếc áo choàng trên người mình, quấn quanh người Thi Vân Lâm.

“Đừng đi xa, ta sẽ trở lại đón nàng trước khi trời sáng.”

Thi Vân Lâm kinh ngạc, nàng vội vàng dùng hai tay nắm lấy cổ tay Kỳ Sơn Lang rồi hỏi: “Ngài muốn đi đâu?”

“Đừng sợ, sẽ không có ai tới đâu.” Dù có ai đột nhiên xông vào đây thì khi nhìn thấy trên người Thi Vân Lâm là áo choàng của hắn, cũng sẽ không dám đến gần nàng.

Kỳ Sơn Lang gỡ tay Thi Vân Lâm ra, quay người sải bước đi xa dọc theo bãi biển.

Thi Vân Lâm đứng tại chỗ nhìn bóng lưng Kỳ Sơn Lang đi xa, nàng quay đầu nhìn biển rồi đột nhiên vén váy chạy nhanh về phía Kỳ Sơn Lang.

Nghe thấy tiếng bước chân của Thi Vân Lâm, Kỳ Sơn Lang dừng bước quay người chờ nàng chạy tới gần.

“Sợ à?” Hắn hỏi.

Sợ, đúng là Thi Vân Lâm có chút sợ.

Nhưng trong lòng nàng càng nhiều là sự tò mò. Nàng càng muốn biết Kỳ Sơn Lang sẽ đi đâu. Nàng mơ hồ cảm thấy Kỳ Sơn Lang từ hôm qua đã có gì đó kỳ lạ nhưng nàng lại không biết vì sao.

Kỳ Sơn Lang quả thực không cố chấp bỏ lại Thi Vân Lâm, hắn lại cõng Thi Vân Lâm đi dọc bờ biển.

Một lát sau, Thi Vân Lâm gối đầu lên vai Kỳ Sơn Lang, trong màn đêm mơ hồ nhìn thấy một làng chài nhỏ vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Làng chài được xây ven biển, dân cư không nhiều, mỗi nhà đều có một cái sân nhỏ đơn độc.

Kỳ Sơn Lang đặt Thi Vân Lâm từ trên lưng xuống. Hắn tiếp tục đi về phía trước, thuận tay hái một cành cỏ khô bên đường.

Ánh mắt hắn nhìn về một căn nhà nhỏ trong làng chài ở phía đằng xa, không thèm nhìn cành cỏ khô trong tay nhưng những ngón tay dài thoăn thoắt, nhanh chóng gấp ra một con châu chấu bằng cỏ.

Thi Vân Lâm đi theo bên cạnh hắn, ngạc nhiên nhìn. Nàng lần đầu tiên thấy đôi tay của Kỳ Sơn Lang có thể làm ra thứ gì đó tinh xảo như vậy, rõ ràng hắn đã gấp vô số lần mới có thể thành thạo đến thế.

Kỳ Sơn Lang đột nhiên dừng bước.

Thi Vân Lâm quay đầu nhìn về một căn nhà trước mặt, nàng và Kỳ Sơn Lang đang đứng trước cửa sổ sau của căn nhà này.

Kỳ Sơn Lang đặt con châu chấu bằng cỏ đã gấp xong lên bệ cửa sổ sau của căn nhà.

Trong nhà đột nhiên vang lên hai tiếng ho khan của nam nhân, Kỳ Sơn Lang lập tức nắm chặt cổ tay Thi Vân Lâm, quay người sải bước rời đi.

Hắn đi nhanh đến vậy, Thi Vân Lâm không theo kịp, đi loạng choạng, không cẩn thận va phải đống củi khô. Một khúc củi rơi xuống từ trên cùng đống củi, trong buổi bình minh tĩnh lặng phát ra tiếng động rõ ràng.

Phía sau đột nhiên vang lên tiếng đẩy cửa sổ, Kỳ Sơn Lang mặt không biểu cảm, cũng không quay đầu lại. Nhưng Thi Vân Lâm không nén nổi tò mò quay đầu nhìn thì thấy một bà lão đang đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài. Tiếp đó, có một cô nương trẻ tuổi đẩy cửa ra đuổi theo.

“Tam ca——” tiếng gọi trong trẻo của thiếu nữ đánh thức bình minh.

Nếu là ngày thường, Tú Tú chắc chắn không đuổi kịp Kỳ Sơn Lang, nhưng hôm nay Kỳ Sơn Lang dẫn theo Thi Vân Lâm, chân Thi Vân Lâm vốn đã đau, nàng bị kéo đi, đôi giày ướt sũng va vào một hòn đá nhỏ làm nàng đau đến mức phải xuýt xoa lên một tiếng.

Kỳ Sơn Lang lập tức dừng lại, quay đầu nhìn nàng.

Thi Vân Lâm lắc đầu: “Va phải một chút thôi, không sao.”

Tú Tú thở hổn hển đuổi tới, nàng gần như nhào tới, dùng sức nắm lấy cánh tay Kỳ Sơn Lang, sợ hắn lại bỏ chạy.

Nhưng Kỳ Sơn Lang né tránh dứt khoát.

Tú Tú trực tiếp ngã xuống đất. Nàng cũng không bò dậy, mà trực tiếp ôm lấy ủng của Kỳ Sơn Lang, hai tay siết chặt không buông.

Kỳ Sơn Lang cúi đầu nhìn nàng, nhíu mày.

“Buông ra.” Kỳ Sơn Lang lạnh lùng ra lệnh.

Tú Tú xoay chuyển mắt, nàng buông Kỳ Sơn Lang ra nhưng lại co rúc lại, hai tay đi ôm bụng, khóc nức nở: “Ôi ôi bụng đau quá, ôi ôi sắp sảy thai rồi…”

Kỳ Sơn Lang nhìn nàng ta nằm dưới đất ăn vạ, một lúc lâu sau mới hỏi: “Đã gả đi chưa?”

Tú Tú hai tay ôm mặt khóc: “Ôi ôi chưa gả, không gả đi được nữa. Có mấy người bắt nạt muội, muội cũng không biết đứa nhỏ này là của ai ôi ôi… Tam ca người phải giúp muội làm chủ, đánh chết đám lưu manh khốn kiếp đó ôi ôi ôi…”

Kỳ Sơn Lang thờ ơ đứng một bên nhìn.

Thi Vân Lâm đứng một bên sững sờ nhìn cảnh tượng này. Nàng hoàn hồn lại, vội vàng đi đỡ Tú Tú.

“Mau đứng dậy, dưới đất lạnh lắm. Còn đi được không?” Thi Vân Lâm sốt ruột quay đầu nhìn Kỳ Sơn Lang: “Làm sao bây giờ? Ở đây có đại phu không?”

Kỳ Sơn Lang quay mặt đi.

Tú Tú đột nhiên nhìn thấy ống quần và giày của Thi Vân Lâm bị ướt, nàng vội nói: “Mặc quần ướt giày ướt sẽ bị bệnh đó. Lát nữa về nhà phải thay y phục trước đã.”

Kỳ Sơn Lang nhìn về phía khoảng sân nhỏ ở đằng xa, nhìn thấy một bóng người còng lưng chống gậy đứng ở cửa, xa xa nhìn về phía này.

Hắn nhắm mắt lại, đi về phía đó.

Thi Vân Lâm vội nói: “Kỳ Sơn Lang, ngài cõng nàng ấy đi!”

Kỳ Sơn Lang không quay đầu lại, Thi Vân Lâm đành tự mình đi đỡ Tú Tú. Tú Tú không còn ôm mặt khóc nữa. Lúc này Thi Vân Lâm mới ngạc nhiên khi phát hiện trên mặt nàng ta không có một giọt nước mắt nào.

Tú Tú làm một cái mặt quỷ với Thi Vân Lâm.

Bình luận

Gửi phản hồi