MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 45

Kỳ Sơn Lang đi tới, cúi người nhặt cây chổi Vương Hồng Quyên ném xuống đất, im lặng quét sân.

Vương Hồng Quyên đứng bên cạnh nhìn một lúc với vẻ mặt lạnh lùng, rồi quay người vào nhà, bắt đầu bận rộn trước bếp lò. 

“Tú Tú, đừng chỉ ngồi chờ ăn, lại đây giúp một tay!”

“Tới đây ạ!” Tú Tú chạy nhanh vào nhà phụ giúp.

Nhậm Văn An, người đang ngồi nãy giờ, cũng đứng dậy đi lấy những mớ cá khô mà Vương Hồng Quyên phơi từ sáng sớm.

Thi Vân Lâm nhìn cả nhà bắt đầu bận rộn, ngay cả Kỳ Sơn Lang cũng đang chăm chú quét sân, ngược lại chỉ có mình nàng không có việc gì làm. Nàng đi tới bên cạnh Kỳ Sơn Lang hỏi: “Không bóc tỏi nữa sao?”

“Bọn họ không ăn tỏi.”

Thi Vân Lâm nhíu mày, nhìn qua cánh cửa sau đang mở vào trong, nhìn bóng dáng phụ nhân đang cúi người bận rộn.

Bữa sáng đơn giản đã làm xong, mì thịt hun khói. Cũng không ăn trong nhà, mà bày ra một chiếc bàn tròn lớn ở sân trước.

Kỳ Sơn Lang nhìn trên bàn bày thêm hai bộ bát đũa, mới dẫn Thi Vân Lâm đi tới ngồi xuống.

Thi Vân Lâm không cảm thấy đói nhưng nhìn bát mì nóng hổi bốc hơi, cũng thấy thèm ăn. Nàng đặt hai tay lên đầu gối, ngồi ngay ngắn, chưa dám động đũa. Mọi người đều đã ngồi xuống, Tú Tú là người cuối cùng bước ra. Tú Tú tay cầm một cái bát lớn, vừa dùng đũa trộn thứ gì đó bên trong, vừa nhanh chóng đi tới, rưới thứ nước sốt đã pha vào từng bát mì.

Thi Vân Lâm chưa từng thấy loại nước sốt màu đen đỏ này, không biết đó là thứ gì.

Tú Tú vừa định rưới nước sốt vào bát mì của Thi Vân Lâm, Kỳ Sơn Lang bỗng lên tiếng: “Nàng không ăn thứ này.”

Cả nhà họ Nhậm ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Kỳ Sơn Lang, dường như bất ngờ trước lời nói chủ động của hắn.

Thi Vân Lâm nghi hoặc nhìn Kỳ Sơn Lang, Kỳ Sơn Lang cầm đũa lên, không có ý định giải thích với nàng. Thi Vân Lâm do dự một chút, thực sự tò mò, nhẹ nhàng kéo tay áo hắn.

Kỳ Sơn Lang lúc này mới nói: “Nước tương cá, là đồ sống.”

Thi Vân Lâm nghi hoặc Kỳ Sơn Lang sao biết nàng không ăn thứ này? Nàng trước đây chưa từng ăn, cũng chưa từng ở trước mặt Kỳ Sơn Lang biểu lộ mình có bất kỳ kiêng kỵ nào.

Kỳ Sơn Lang cầm đũa nhưng không ăn gì cả.

Nhậm Húc nhìn chiếc đũa trong tay Kỳ Sơn Lang, cười nói: “Lúc trước dạy đệ dùng đũa tốn không ít thời gian.”

Cả nhà cũng đều nhớ lại những ngày đó, Kỳ Sơn Lang luôn dùng tay bốc thức ăn, dạy hắn dùng đũa hắn lại không chịu học, cuối cùng vẫn là Nhậm Dương nghĩ ra một cách, dùng dây buộc đũa vào tay Kỳ Sơn Lang.

Kỳ Sơn Lang không muốn nhớ đến nhị ca. Đũa trong tay hắn cắm vào mì, gắp sợi mì bóng dầu lên ăn.

Vẫn là cái mùi vị đó.

Vương Hồng Quyên đột nhiên hừ lạnh một tiếng, nói: “Học cái gì cũng không biết, trời sinh đã là đồ ngốc.”

Kỳ Sơn Lang nghe vậy, cũng không đáp lời.

Vương Hồng Quyên nhíu mày nhìn hắn một cái, đi hỏi Thi Vân Lâm: “Bình thường nó có nói chuyện với con không?”

Thi Vân Lâm vừa ăn một miếng mì nóng hổi, nghe vậy, nàng vội vàng đặt đũa xuống, xoay người lại đối mặt với Vương Hồng Quyên, ôn nhu nói: “Dạ có.”

“Vậy con nói chuyện nó có nghe hiểu không? Nó ngốc như vậy mà.”

“Dạ có nghe hiểu.” trong lòng Thi Vân Lâm có chút khó chịu, trước đây thấy nhiều người đối mặt với Kỳ Sơn Lang không dám thở mạnh, đột nhiên thấy có người nói một câu lại mắng một câu, thật là một cảm giác kỳ diệu mới lạ.

Vương Hồng Quyên lắc đầu, dường như không tin. Nàng nhìn Thi Vân Lâm cử chỉ đoan trang thì nói: “Lát nữa giúp ta gói bánh chẻo. Có biết làm không?”

Thi Vân Lâm có chút ngượng ngùng nói: “Con không biết… “

“Nhóm lửa, trộn nhân, nhồi bột, cán vỏ, gói, những thứ này một cái cũng không biết?”

Thi Vân Lâm ngượng ngùng lắc đầu.

Vương Hồng Quyên chê bai nói: “Lại thêm một đứa ngốc nữa!”

Kỳ Sơn Lang cúi đầu, nhìn bát mì trong bát, đột nhiên lên tiếng: “Đừng nói nàng như vậy.” Giọng hắn vốn trầm thấp, nghe luôn như đè nén một luồng tức giận.

Nhà họ Nhậm đối xử với hắn thế nào, Kỳ Sơn Lang đều chấp nhận. Nhưng điều đó không có nghĩa là Thi Vân Lâm cũng phải cùng hắn chịu đựng, nàng không cần phải khúm núm trước bất kỳ ai.

Vương Hồng Quyên sững sờ, ngạc nhiên nhìn Kỳ Sơn Lang, như thể không còn nhận ra hắn nữa.

Thi Vân Lâm vội vàng nói với Kỳ Sơn Lang: “Đó chỉ là lời nói đùa thôi.”

Nàng lại dịu dàng mỉm cười với Vương Hồng Quyên, giọng đầy áy náy: “Người này… có một số chuyện thật sự vẫn chưa hiểu rõ lắm…”

Nhậm Văn An đột nhiên cười ha hả hai tiếng, cảm thán nói: “Ngày càng giống người rồi!”

Kỳ Sơn Lang không ngẩng đầu lên, cầm đũa ăn nốt miếng mì cuối cùng.

Ăn sáng xong, Tú Tú cùng mẹ dọn dẹp. Thi Vân Lâm suy nghĩ một chút, dù không cam lòng lắm, nàng vẫn bước tới muốn giúp đỡ. Nàng còn chưa chạm vào bát đũa thì cổ tay đã bị Kỳ Sơn Lang nắm lấy. Kỳ Sơn Lang kéo nàng sang một bên, ấn nàng ngồi xuống băng ghế.

Kỳ Sơn Lang đi dọn bát đũa.

Tú Tú nhìn Kỳ Sơn Lang và mẫu thân đều cầm bát đũa đi vào bếp, nàng đảo mắt nhìn quanh hai vòng, không quấy rầy nữa. Nàng chạy về phòng lấy một hộp hạt bí ngô, ra ngoài ngồi cạnh Thi Vân Lâm, cùng Thi Vân Lâm ăn.

Trước bếp lò, Vương Hồng Quyên vừa đặt bát đũa vào nồi, sau đó Kỳ Sơn Lang đặt mấy cái bát khác vào.

Vương Hồng Quyên thở dài nói: “Ngày mười sáu tháng hai, ca ca con sắp cưới vợ rồi. Nếu lúc đó không phải đi đánh trận thì về nhà uống rượu mừng của ca ca đi. Ca ca con mong con có thể về lắm.”

Bà ngừng lại một chút, rồi nói: “Nếu con không hiểu thì coi như ta chưa nói gì!”

“Con về.”

Vương Hồng Quyên im lặng một lát rồi cúi người xuống múc nước nóng trong thùng gỗ. Kỳ Sơn Lang cầm lấy cái gáo nước gỗ trong tay bà, múc nước nóng đổ vào nồi.

Vương Hồng Quyên nhìn hắn, nhớ lại lúc hắn mới đến khi còn nhỏ, luôn đề phòng co rúm ở góc, mỗi lần đều phải dùng thịt sống dụ mới chịu ra. Bà đột nhiên hỏi: “Còn ăn thịt sống không?”

“Không ăn nữa.”

Vương Hồng Quyên gật đầu: “Con là người, không thể ăn thịt sống, sẽ bị bệnh.”

Vương Hồng Quyên đi vào trong nhà, lấy ra một chiếc áo bông đang may rồi đi ra ngồi xuống bên cạnh Nhậm Văn An. Bà may một bên áo bông, còn đặt một bên khác lên đùi Nhậm Văn An, để tránh bị kéo lê xuống đất làm bẩn.

Kỳ Sơn Lang cũng đi từ trong nhà ra, hắn đi đến bên cạnh Nhậm Húc, nhìn Nhậm Húc dùng dây cỏ tết hổ con.

Nhậm Húc đưa cho hắn một sợi dây cỏ. Hắn chậm rãi làm, mỗi lần tết xong một cái, đều đợi Kỳ Sơn Lang làm theo.

Thi Vân Lâm nhìn Kỳ Sơn Lang, nhìn thấy một mặt xa lạ của hắn.

“Tẩu tử, có ngon không ạ?” Tú Tú truy hỏi. Nàng đang hỏi về một món ăn vặt của Tương quốc. Thi Vân Lâm hoàn hồn lại, mỉm cười nói với nàng là ngon, cũng nói lần sau sẽ mang cho nàng một ít.

Người trong tiểu viện ai làm việc nấy, chỉ có Thi Vân Lâm và Tú Tú thỉnh thoảng trò chuyện.

“Nhậm thúc, cha con sai con mang chút thịt thỏ đến biếu thúc!” Người hàng xóm cười tủm tỉm đi tới.

Kỳ Sơn Lang đột nhiên đứng dậy, sải bước tránh vào trong nhà.

“Lâm nhị ca!” Tú Tú vội vàng đứng dậy đón, nhận lấy đồ trong tay hắn, miệng cảm ơn không ngớt.

Những người khác trong nhà họ Nhậm ai cũng đều cười tươi, khách sáo cảm ơn người hàng xóm. Cho đến khi người hàng xóm đi rồi, Kỳ Sơn Lang mới từ trong nhà đi ra, hắn lại ngồi xuống bên cạnh Nhậm Húc, tiếp tục học tết hổ con.

Thi Vân Lâm tò mò nhìn Kỳ Sơn Lang, trong lòng nàng có quá nhiều nghi vấn.

Tú Tú nhìn ra, nàng hỏi: “Tẩu tử, tẩu có muốn nghe chuyện lúc tam ca còn nhỏ không?”

Sự tò mò trong lòng Thi Vân Lâm gần như không thể kìm nén được nhưng nàng lắc đầu với Tú Tú, nàng nói: “Sau này tự chàng sẽ nói cho ta biết.”

Nếu Kỳ Sơn Lang muốn nàng biết, hắn tự nhiên sẽ nói cho nàng. So với việc nghe chuyện lúc nhỏ của hắn từ miệng người khác, Thi Vân Lâm càng hy vọng Kỳ Sơn Lang tự mình nói cho nàng. Còn nếu hắn không muốn nàng biết thì nàng cũng không muốn làm kẻ tiểu nhân đi dò xét chuyện riêng tư của người khác.

Tú Tú nghiêng đầu, kéo kéo tai mình, do dự hỏi: “Tam ca nhà ta có thể nói chuyện rõ ràng không?”

“Có thể.” Thi Vân Lâm nghiêm túc nói: “Chàng có thể chứ.”

Đến tối, trên bầu trời đêm bỗng nhiên bắn lên vài chùm pháo hoa. Ở cái làng chài nhỏ bé ở nơi hẻo lánh chỉ có những loại pháo hoa đơn giản nhất nhưng cũng không ngăn được tiếng cười đùa vui vẻ của lũ trẻ. Dù nhà cửa cách xa nhau, Thi Vân Lâm vẫn có thể nghe thấy tiếng cười của những đứa nhỏ ấy.

Nhà họ Nhậm cũng đốt một chùm pháo, pháo được treo lên cây sào, nổ lốp bốp náo nhiệt.

Thi Vân Lâm nhìn giấy pháo đỏ vương vãi khắp nơi, mới bàng hoàng nhận ra hôm nay là đêm Giao thừa. Cảm giác đón Tết không hề chân thật chút nào. Không biết phụ thân họ lúc này đang làm gì, liệu họ có thể đốt pháo hoa không?

Thi Vân Lâm lớn chừng này, đây là năm đầu tiên nàng đón Giao thừa mà không có người thân bên cạnh, một cảm giác bi thương cô tịch bỗng nhiên ập đến với nàng, trái ngược với tiếng pháo hoa giòn giã đêm Giao thừa. Từng làm công chúa cao quý cũng từng lưu vong, giờ đây nàng mới thấy vinh hoa phú quý đều là phù du, sự bình an đoàn viên của gia đình mới là quý giá nhất.

Nàng lại nhớ nhà.

Kỳ Sơn Lang đi về phía nàng, cúi người nhìn nàng rồi hỏi: “Muốn đi dạo biển không?”

Thi Vân Lâm miễn cưỡng nở một nụ cười, khẽ gật đầu, đưa tay nắm lấy vạt áo Kỳ Sơn Lang. Kỳ Sơn Lang trực tiếp xoay tay nắm lấy tay nàng, dắt nàng đi ra ngoài.

Nhậm Văn An vội vàng hỏi: “Khi nào thì trở về?”

Ông sợ đứa trẻ này lại chạy mất tăm, lần sau không biết khi nào mới gặp lại được.

Câu trả lời của Kỳ Sơn Lang còn chưa nói ra khỏi miệng thì đã nhìn thấy một đôi mắt sáng rực trong đêm tối.

Khoảnh khắc trước còn đang nói cười với đại ca, Tú Tú quay đầu lại nhìn thấy con sói bên ngoài viện thì giật mình, vô thức kêu lên một tiếng.

Thi Vân Lâm rõ ràng cảm nhận được bàn tay Kỳ Sơn Lang đang nắm lấy tay nàng bỗng siết chặt, khiến nàng hơi đau. Nàng ngẩng mặt nhìn Kỳ Sơn Lang, thấy hắn mím chặt môi, sắc mặt tái nhợt.

Kỳ Sơn Lang không trả lời câu hỏi của Nhậm Văn An, kéo Thi Vân Lâm sải bước đi ra ngoài.

Nhậm Văn An thầm nghĩ “Hỏng rồi”, ông vội vàng chống gậy đứng dậy, truy hỏi: “Lão tam! Khi nào trở về? Lão tam!”

Kỳ Sơn Lang không quay đầu lại, hôm nay hắn vốn không nên trở về.

Thi Vân Lâm bị Kỳ Sơn Lang kéo đi, bước chân loạng choạng rời khỏi làng chài nhỏ ven biển, tiếng cười nói vui vẻ của đám trẻ con cũng dần xa. Trời đã tối sầm, một nửa là núi, một nửa là biển cả đang chìm vào giấc ngủ. Kỳ Sơn Lang dừng bước, đứng bên bờ bãi biển trắng xóa.

Con sói đen đi theo tới, nó vòng quanh Kỳ Sơn Lang hai vòng rồi nằm phục xuống bên chân hắn.

Thi Vân Lâm bước đến trước mặt Kỳ Sơn Lang, nhìn hắn với vẻ lo lắng. “Kỳ Sơn Lang, có thể nói cho ta biết được không? Có lẽ nói ra thì sẽ không còn đau lòng nữa.”

Kỳ Sơn Lang hơi nghiêng đầu nhìn Thi Vân Lâm, hắn chậm rãi chớp mắt rồi nói: “Ta không nghe lời, học đi xong thì chạy về núi Kỳ. Hai ca ca lên núi Kỳ tìm ta, gặp phải bầy sói, lúc chạy trốn đã ngã xuống vực, một người chết, một người bị thương.”

Đây là lần đầu tiên Thi Vân Lâm nghe Kỳ Sơn Lang nói một câu dài như vậy, giọng hắn rất khẽ và xa xăm, như thể câu nói này đã được hắn giấu trong lòng và nói đi nói lại vô số lần.

Kỳ Sơn Lang trong bộ dạng này khiến Thi Vân Lâm có chút bối rối. Nàng bước tới thêm nửa bước, lại gần Kỳ Sơn Lang hơn, vòng hai tay ôm lấy eo hắn, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng hắn.

Gió biển thổi từng đợt, cuốn theo những con sóng nhẹ nhàng cuốn trôi cát. Một con sóng lớn hơn ập tới, Kỳ Sơn Lang nghiêng người, dùng thân hình cao lớn của hắn che chắn cho Thi Vân Lâm.

Hắn nắm lấy tay Thi Vân Lâm, đi dọc theo bãi biển tiến về phía trước, bước chân dài nhưng chậm rãi. Khi ánh sao và trăng rải đầy những gợn sóng trên biển, Kỳ Sơn Lang đưa Thi Vân Lâm lên một chiếc thuyền nhỏ neo đậu bên bờ.

Chiếc thuyền nhỏ chao đảo, Thi Vân Lâm nắm chắc tay Kỳ Sơn Lang mới dám bước lên. Kỳ Sơn Lang đợi Thi Vân Lâm ngồi xuống, rồi hắn cởi dây neo. Chiếc thuyền nhỏ rung lắc, theo làn nước trôi dạt ra xa bờ.

Kỳ Sơn Lang nằm xuống.

Thi Vân Lâm nhìn chiếc thuyền ngày càng xa bờ, rồi lại quay đầu nhìn về phía biển cả mênh mông, không biết chiếc thuyền này sẽ trôi dạt về đâu. So với biển cả, chiếc thuyền nhỏ này dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bị lật úp, nhấn chìm nàng xuống đáy biển. Lòng có chút bất an nhìn về phía Kỳ Sơn Lang thì thấy hắn yên lặng như đã ngủ say.

Thi Vân Lâm ngẩng mặt nhìn dải ngân hà lấp lánh trên bầu trời, nỗi sợ trong lòng dần lắng xuống. Nàng tựa vào Kỳ Sơn Lang, khẽ khàng nằm xuống, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.

Bình luận

Gửi phản hồi