Thẻ: HE

  • MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 45

    MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 45

    Kỳ Sơn Lang đi tới, cúi người nhặt cây chổi Vương Hồng Quyên ném xuống đất, im lặng quét sân. Vương Hồng Quyên đứng bên cạnh nhìn một lúc với vẻ mặt lạnh lùng, rồi quay người vào nhà, bắt đầu bận rộn trước bếp lò.  “Tú Tú, đừng chỉ ngồi chờ ăn, lại đây…

  • MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 44

    MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 44

    Lão nhân gia đứng bên cửa nhìn về phía Kỳ Sơn Lang là một ngư dân trong làng chài nhỏ ven biển này, tên là Nhậm Văn An. Ông sinh ra ở cái làng chài nhỏ này, cũng sống cả đời ở đây. Ông chống gậy nhìn về phía Kỳ Sơn Lang, trong mắt chợt…

  • MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 43

    MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 43

    Kỳ Sơn Lang nhìn thẳng về phía trước, im lặng không nói. Thi Vân Lâm đặt tay lên vai hắn, nhấc một lọn tóc của hắn lên, chậm rãi quấn hai vòng quanh ngón trỏ thon dài trắng nõn của mình. Nàng dùng đầu sợi tóc khẽ chọc vào bên cổ hắn. Kỳ Sơn Lang…

  • MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 42

    MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 42

    Thi Vân Lâm ngây người, kinh ngạc thốt lên: “Nàng vừa mới nói chuyện với ngài đó! Sao lại không biết là nàng chết hay chưa?” “Phùng Anh là nữ binh kia?” Kỳ Sơn Lang hỏi lại. Thi Vân Lâm nhìn chằm chằm vào mắt Kỳ Sơn Lang, nàng há hốc mồm không nói nên…

  • MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 41

    MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 41

    Trong nhà, các tướng lĩnh đang bàn việc, ai nấy đều mặt nghiêm nghị, dường như vừa mới tranh cãi, trên mặt một số người còn vương nét giận dữ. Trong hoàn cảnh như vậy, một nữ tử dịu dàng ôm bó hoa có vẻ hơi lạc lõng. Thi Vân Lâm nắm chặt bó hoa…

  • XUÂN MUỘN – 20

    XUÂN MUỘN – 20

    Dây leo và mặt trời. Sau khi Lâm Sầm rời đi, Tưởng Vọng Thư bỗng cảm thấy hơi ngượng ngùng, cô liếc nhìn người đang rửa bát trong bếp, khẽ nói “Em lên lầu trước” rồi đi lên lầu. Tưởng Kỵ nghe tiếng bước chân lên lầu bên tai, lắc đầu rồi tráng sạch cái…

  • XUÂN MUỘN – 19

    XUÂN MUỘN – 19

    Thìa của Nguyệt Lượng. Tưởng Vọng Thư mê man tỉnh dậy, trong mơ hồ nghe thấy tiếng nói chuyện ở lầu dưới, dường như còn có vài tiếng trẻ con ồn ào. Ai đến vậy? Tưởng Vọng Thư chống người ngồi dậy, cảm thấy cổ họng khô khốc có chút khó chịu, bên giường đặt…

  • XUÂN MUỘN – 18

    XUÂN MUỘN – 18

    Quá khứ. Ký ức của Tưởng Vọng Thư về mẹ thực sự đã mờ nhạt, bởi lẽ mẹ cô đã rời xa cô khi cô mới lên sáu và cô cũng hiếm khi nhớ được khuôn mặt dịu dàng của mẹ khi cô tỉnh táo. Nhưng có lẽ trong tiềm thức, cô vẫn nhớ về…

  • XUÂN MUỘN – 17

    XUÂN MUỘN – 17

    Hình xăm. Tưởng Kỵ không có cơ hội giải thích với Tưởng Vọng Thư, bởi khi anh lên lầu thì cô đã ngủ say. Thật sự ngủ rất say, chăn đắp ngay ngắn dưới cằm, lông mày giãn ra, nhịp thở đều đặn, nhìn cô ngủ rất yên bình. Tưởng Kỵ vừa tiễn Trần Dục…

  • XUÂN MUỘN – 16

    XUÂN MUỘN – 16

    Cá hầm cải chua. Chăn vun lên thành một cục nhỏ, người trong chăn vùi mặt kín mít vào trong chăn, che chắn cẩn thận. Tưởng Kỵ thở dài, sợ cô ngộp thở, anh nhẹ nhàng bước lại kéo chăn xuống một chút cho cô, rồi đối mặt với đôi mắt ướt át của cô.…